120. Chương 120: Có đàn ông trong nhà sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 120: Có đàn ông trong nhà sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 120 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chuông cửa vang lên, bà vội vàng tắt bếp, cởi tạp dề rồi chạy xuống mở cổng. Bà hấp tấp đến mức đi nhầm hai chiếc dép khác nhau mà không hề hay biết. Vừa mở cửa, bà thấy khuôn mặt con trai mình, vẻ khôi ngô tuấn tú vẫn như ngày nào, chỉ là tiếng cười giòn tan trêu đùa giữa hai mẹ con năm xưa giờ đã không còn nữa. Mẹ Mẫn nở nụ cười hiền hậu, cất tiếng.
- Con vào đi!
Mẫn theo sau bà, nhìn xuống đôi dép lệch lạc kia, trong lòng dâng lên chút thương cảm. Chẳng lẽ bà cũng mong ngóng gặp anh đến độ không nhận ra mình đi nhầm dép? Ít ra, điều này cũng khiến anh nghĩ rằng bà vẫn còn chút gì đó quan tâm đến mình. Vào trong nhà, Mẫn cởi giày rồi tiện tay xỏ vào đôi dép đã để sẵn bên cạnh. Lạ thay, đôi dép lại vừa khít chân anh. Mẫn nghi hoặc một lát rồi vẫn cất tiếng hỏi.
- Có đàn ông trong nhà sao?
Mẹ Mẫn quay lại, chưa hiểu ý anh. Thấy vẻ ngơ ngác của bà, anh khẽ đưa mắt xuống dưới chân mình. Bà chợt hiểu ra, vội đáp.
- Mẹ luôn để một đôi ở đây, đoán sẽ có ngày Con dùng đến. - Bà nói rồi đi vào trong bếp chuẩn bị đồ ăn.
Nghe giọng nói đầy tự tin của bà, như thể bà biết chắc Mẫn không thể chối bỏ dòng máu đang chảy trong người mình, Mẫn cảm thấy tức giận, anh lạnh lùng nói.
- Tôi tưởng bà đã quên luôn thằng con trai này rồi.
Động tác của bà chợt khựng lại. Bà biết Mẫn chắc hẳn rất hận bà, làm sao không tức giận được khi người mẹ duy nhất của mình lại bỏ đi, suốt bao nhiêu năm không một lần đến thăm? Lo sợ Mẫn sẽ không vui, bà liền đánh trống lảng sang chuyện khác.
- Hôm nay nghe tin con về, mẹ có mua cá nấu canh tẩm bổ cho con, ráng ăn nhiều chút nhé.
Mẫn đứng cạnh bàn ăn. Những món trên bàn đều là những thứ trước đây anh rất thích, luôn đòi bà nấu mỗi khi ôn thi. Nhưng giờ đây anh không còn thích những món này nữa, đơn giản vì chúng gợi nhắc anh về quá khứ đau khổ ấy. Anh khẽ cười mỉa mai.
- Đáng tiếc giờ tôi không muốn ăn bất cứ thứ gì bà làm nữa.
Mẫn ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, hai tay đặt lên đùi, liếc nhìn quanh căn nhà. Căn nhà tuy nhỏ nhưng lại toát lên vẻ ấm cúng. Dáng người đang lúi húi trong bếp khiến Mẫn nhớ lại ngày xưa, anh vẫn thường hay ngồi đợi bà như thế. Sau chừng ấy năm trôi qua, cảm giác thân thuộc ấy vẫn không thể xóa nhòa. Chính vì tình cảm anh dành cho mẹ nhiều đến thế, nên khi bị vứt bỏ, nó mới chuyển thành nỗi hận ghim sâu trong lòng, khiến anh đau khổ đến vậy.
Những nếp nhăn trên mặt bà chợt hằn sâu, đôi mắt hoen đỏ. Bà quay mặt đi, hít một hơi sâu để nuốt ngược những giọt nước mắt đang chực trào. Giọng nói bà có chút run rẩy.
- Mẹ xin lỗi!
Lời nói của bà thốt ra khiến Mẫn cảm thấy nực cười. Anh nhếch mép hừ một tiếng. Những vết xước trong tim lại nhói lên. Lời xin lỗi này có ý nghĩa gì? Bà nghĩ những vết thương bà đã gây ra trong lòng Mẫn có thể xóa bỏ chỉ bằng một mâm cơm, một câu nói này sao? Mẫn dần cảm thấy ngột ngạt, anh nhanh chóng đi vào vấn đề chính, cất tiếng hỏi.
- Tại sao bà lại tặng chiếc vòng đó cho cô ấy, bà có ý gì?
- Ý con là... Con quen cô bé đó sao?
Mẫn chau mày, ánh mắt đa nghi nhìn vào gương mặt ngạc nhiên của bà. Bà đang giả vờ đúng không? Mẫn không tin đó chỉ là sự tình cờ.