121. Chương 121: Đó là người con thích, phải không?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 121: Đó là người con thích, phải không?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 121 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Con có thể xin mẹ một việc được không? - Con cứ nói đi. Bà nở một nụ cười mong đợi.
- Mẹ có thể tránh xa gia đình cô ấy được không?
Thấy Mẫn lộ rõ vẻ chán ghét mình, nỗi căm hận người đàn ông kia lại trỗi dậy trong lòng bà. Bà luôn muốn nói ra sự thật, những điều đã kìm nén bấy lâu nay. Nhưng vì lo sợ sẽ ảnh hưởng đến Mẫn, sợ rằng lòng tự tôn của anh sẽ khiến anh vứt bỏ mọi thứ, bà đành nuốt ngược lời vào trong, chấp nhận làm một người mẹ tồi. Bà hiểu lý do Mẫn nói như vậy. Lần trước, khi bắt gặp Thảo cùng bố cô ở trung tâm thương mại, bà khá bất ngờ khi biết cô chính là con gái của ông Hùng. Thật sự là ông trời đã sắp đặt định mệnh này sao?
Bà đã nhìn thấy Thảo một lần trước đó, chính là lần Mẫn đưa cô đi thử quần áo. Hôm ấy, bà cũng đến cửa hàng để đổi đồ. Khi đang nói chuyện với nhân viên, bà chợt nhìn thấy con trai mình từ xa, liền vội vàng trốn vào một góc, lặng lẽ quan sát anh. Thấy bên cạnh anh có một cô gái, bà rất đỗi ngạc nhiên, bởi đã lâu lắm rồi bà chưa từng thấy Mẫn đi cùng bất kỳ cô gái nào.
Ngay từ lần đầu nhìn thấy Thảo, bà đã có thiện cảm sâu sắc. Cử chỉ nhã nhặn và lễ phép của cô đối với nhân viên khiến bà rất hài lòng. Bà nhận ra ánh mắt Mẫn dành cho Thảo vô cùng đặc biệt, đó là sự say mê và hạnh phúc mà bà chưa từng thấy ở con trai mình. Bà thầm nghĩ, đây chính là cô gái đã chiếm trọn trái tim của con trai bà sao? Thảo mang lại cho bà một cảm giác rất quen thuộc, nhưng bà không thể nhớ ra được là ai. Không ngờ, một ngày gặp lại, Thảo lại chính là con gái của người quen. Cô gái xinh đẹp và tốt bụng này giống hệt bố cô ấy. Bà hy vọng Thảo có thể ở bên Mẫn, sưởi ấm trái tim lạnh giá của anh, mang lại cho anh niềm hạnh phúc mà bà không thể nào làm được. Đó chính là lý do bà tặng chiếc vòng ấy cho Thảo.
Việc Mẫn nhận ra đó là chiếc vòng của mình khiến lòng người mẹ vẫn có chút vui mừng, hóa ra anh vẫn còn quan tâm đến bà. Bà chỉ khẽ mỉm cười, nhẹ giọng nói:
- Đó là người con thích, phải không?
Mẫn không trả lời câu hỏi của bà. Anh đứng dậy, giọng điệu nghiêm túc nói: - Cứ coi như tôi cầu xin mẹ một việc này thôi. Mẹ hãy sống có lương tâm một chút, đừng làm tổn thương thêm ai nữa. - Nói xong, Mẫn quay lưng bước thẳng về phía cửa.
Mỗi câu nói của Mẫn đều như một vết dao cứa vào tim bà. Bà buồn bã nói theo sau: - Con rất hận mẹ sao?
Mẫn dừng bước, không quay lưng lại, chỉ để lại một câu: - Đúng vậy! - rồi bước ra cửa. Khi ngồi vào trong xe, Mẫn mới có thể thả lỏng và thở hắt ra. Dù nói là rất hận bà, nhưng thực ra anh lại căm ghét bản thân mình nhiều hơn. Bà đã bỏ rơi anh như vậy, mà anh vẫn có suy nghĩ muốn được ở bên mẹ, muốn được là chính mình, lúc buồn hay mệt mỏi có thể được mẹ ôm lấy và vỗ vai an ủi. Mẫn nở một nụ cười thống khổ, rồi nổ máy xe rời đi.
Sau hai ngày công tác, Thảo cùng Phúc trở về. Chuyến bay hạ cánh tại sân bay Tân Sơn Nhất lúc 8 giờ tối. Khi bước ra khỏi sân bay, phải chăng vũ trụ đã nghe được lời thỉnh cầu của Thảo? Cô nhìn thấy La Thái Mẫn đang đứng chờ mình bên ngoài. Cảm xúc dâng trào khiến cô muốn chạy đến chui vào vòng tay anh ngay lập tức. Nhưng vì còn có Phúc bên cạnh, cô chỉ đành mỉm cười, từ từ bước về phía anh. Mẫn nhìn qua Phúc, gật đầu chào một cái, rồi đưa tay lên xoa đầu Thảo.
- Sao anh lại đến đây? Không phải anh có việc sao?
- Anh đã giải quyết xong rồi. Em có mệt không?
Thảo nở nụ cười tươi, lắc đầu: - Dạ không ạ, nhờ có Phúc mà công việc của em nhẹ nhàng hơn nhiều. - Cô quay sang liền nháy mắt với Phúc.
Hành động này khiến Mẫn thấy khó chịu, dường như máu ghen đang trỗi dậy. Anh chau mày nhìn Phúc. Phúc nhận ra tình hình, chỉ biết nhún vai cười rồi vỗ vào vai Thảo nói.