Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 122: Đừng nói là anh ghen với Phúc nhé?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 122 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Thế về tới nhà nhớ nhắn tin cho em nhé.
Thảo hình như vẫn chưa nhận ra thái độ khó chịu của Mẫn, vẫn dõi mắt theo Phúc cho đến khi bóng anh khuất dần. Cô mới quay lại, cầm lấy hành lý của mình và nói: "Mình đi thôi anh!"
Thấy Mẫn cứ đứng yên không đi theo, Thảo nghi hoặc quay lại hỏi: "Sao thế anh?"
La Thái Mẫn lúc này giống như một đứa trẻ giận dỗi vì không được mua đồ chơi, anh xị mặt, bước lên cầm lấy vali của Thảo rồi đi nhanh về phía xe. Thảo phải chạy theo mới đuổi kịp đôi chân dài kia. Mẫn mang hành lý ra cốp xe, còn Thảo thì ngồi vào ghế trước. Lúc anh ngồi vào ghế lái, không quên chau mày lườm Thảo một cái. Thảo hiểu ra vấn đề, đưa tay qua cổ Mẫn ôm lấy, lên tiếng trêu chọc:
- Đừng nói là anh ghen với Phúc nhé?
Vẻ mặt Mẫn lạnh băng nhìn Thảo: "Hai người đi với nhau không phát sinh vấn đề gì chứ?"
Thảo sững sờ vì câu hỏi của Mẫn. Anh đang nghĩ gì trong đầu vậy chứ, tối nào cũng gọi điện kiểm tra rồi mà giờ vẫn còn nghĩ vẩn vơ cái gì thế không biết. Cô nhăn mặt lại, cáu giận nhìn anh nói:
- Phát sinh vấn đề gì được chứ, anh đang nghĩ gì thế?
- Vậy về nhà còn nhắn tin làm gì?
- Thì nhắn tin báo cho nhau là mình đã tới nơi bình an rồi chứ sao.
Thảo cảm thấy đó là chuyện rất bình thường, những người quen nhau họ vẫn thường nói câu này mỗi khi tiễn nhau. Chẳng lẽ Mẫn lại nghĩ cô và Phúc sẽ nhắn tin về vấn đề gì khác nữa? Anh có ghen hơi quá rồi không?
Nhưng thôi, người ta thường nói đàn ông giống như một đứa trẻ, hay giận dỗi và thích được dỗ dành. Thảo đành phải xuống nước dỗ dành một chút. Cô đưa tay lên ôm lấy mặt Mẫn khiến anh quay sang nhìn mình, rồi tặng cho anh một nụ hôn. Cô dịu dàng nói:
- Thôi mà, Phúc là bạn thân của em, anh cũng biết nên mới nhờ cậu ấy giúp đỡ còn gì. Ai lại đi ghen như thế chứ.
- Thế sao em lại nháy mắt với cậu ta? - Mẫn vẫn xị mặt hờn dỗi.
- Thôi được rồi, lần sau em sẽ không làm như thế nữa. - Thảo đưa hai ngón tay lên làm dấu thề, vẻ mặt vô cùng thành tâm.
Thấy vậy, Mẫn mới chịu giãn mày ra. Anh đưa tay ôm lấy cổ Thảo kéo cô lại gần: "Lại đây!" Mẫn cúi môi xuống chiếm trọn đôi môi cô, như con sói bị bỏ đói lâu ngày, mạnh bạo mà ngấu nghiến. Bàn tay hư hỏng của anh bắt đầu luồn vào trong váy cô. Lúc này Thảo mới hoang mang vỗ nhẹ lên bàn tay đang 'đi lạc' của anh, cố gắng thoát khỏi đôi môi đó. Cô hoảng hốt nhìn anh nói:
- Mình đang ở ngoài đường mà!
Mẫn nhìn biểu hiện lo sợ của Thảo thì bật cười, vuốt ve khuôn mặt đang đỏ ửng của cô: "Anh xin lỗi, chắc do anh hơi đói."
Thảo chau mày lại lườm anh. Lúc nào anh cũng trêu chọc cô như vậy, cô còn tưởng anh sẽ làm bậy ngay tại nơi này, không lo sợ mới là lạ.
Mẫn nổ máy rời đi. Sau khi ăn tối, anh đưa Thảo về nhà anh. Cô cũng dần quen thuộc hơn với không gian này. Vừa bước vào nhà chưa kịp thay giày ra, Mẫn đã đẩy cô vào tường, chiếm trọn đôi môi cô. Tay anh đưa ra sau váy kéo khóa xuống. Thảo bị những nụ hôn mạnh bạo của anh làm hơi thở trở nên dồn dập, cô chỉ biết nhắm mắt thuận theo từng động tác của anh.
Sau khi đã cởi bỏ quần áo, Mẫn bế cô đi về phía sofa, đặt cô nằm xuống rồi thưởng thức cơ thể cô. Làn da mịn màng thơm ngát, Mẫn không kìm được mà cắn nhẹ vào bầu ngực. Thảo bị đau liền hét lên một tiếng, hai tay cấu vào lưng anh.
Mẫn dần dần di chuyển xuống dưới. Nơi đó đã ướt đẫm, chỉ chờ anh tiến vào. Nhưng môi Mẫn vẫn còn mải mê trêu chọc. Sự khiêu khích của anh khiến cơ thể cô run lên, hai tay bám chặt vào ghế, nhắm mắt đắm chìm trong cơn mê.