Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 123: Đúng là cuộc đời
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 123 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mẫn mỉm cười mãn nguyện, hắn xé bao cao su, đeo vào rồi nhẹ nhàng tiến vào bên trong. Sự xâm nhập khiến cơ thể Thảo uốn cong, chủ động đón nhận. Hắn bắt đầu tăng tốc, cùng với đó là những tiếng rên rỉ mê hoặc của nàng. Ngoài kia, những ánh đèn lung linh vẫn đang chiếu rọi, nhưng hai con người bên trong căn phòng lại chìm đắm trong khoái lạc, chẳng màng đến bất cứ điều gì. Họ cuộn vào nhau mãnh liệt như những con sóng, khoảnh khắc này, chỉ cần trái tim hòa chung nhịp đập là đủ.
Dù không có cái rét se sắt của mùa đông Hà Nội, nhưng không khí Giáng sinh vẫn ngập tràn khắp các con phố Sài Gòn. Những ánh đèn lung linh đa sắc, những ông già Noel phát tờ rơi bên vỉa hè, và cả những bản nhạc vui tươi trong quán cà phê. Tất cả như lời nhắc nhở, một năm nữa sắp sửa trôi qua. Những dự định còn dang dở cần nhanh chóng hoàn thành để đón chào một năm mới với khởi đầu mới mẻ.
Nga đang ngồi trong quán cà phê, nơi cô và Tuấn Anh lần đầu chạm mặt. Nàng gọi một ly matcha yêu thích, hồi tưởng lại ngày hôm ấy vẫn còn chút xấu hổ vì sự hấp tấp của mình. Quả thực, cuộc đời ai mà ngờ được lại có những cuộc gặp gỡ định mệnh đến thế.
Hôm nay, Nga có hẹn tư vấn hợp đồng dịch vụ với một đối tác. Công việc của nàng là tìm kiếm khách hàng, giới thiệu dịch vụ và mang về hợp đồng cho bộ phận kỹ thuật. Việc thường xuyên phải ra ngoài, gặp gỡ nhiều người đã tạo nên tính cách năng động và hướng ngoại cho nàng.
Nàng diện một chiếc váy ôm sát màu đen, tuy không quá hở hang nhưng lại khéo léo tôn lên những đường cong quyến rũ. Nga khá thoải mái trong việc ăn mặc, nàng luôn làm những điều mình thích, không mấy bận tâm đến những lời phán xét xung quanh, miễn là không gây phản cảm hay ảnh hưởng đến người khác là được. Vị khách hôm nay có vẻ hơi trễ hẹn. Nga đã ngồi đợi hơn ba mươi phút mà vẫn chưa thấy bóng dáng ai. Vì cũng có những lúc khách hàng bận đột xuất, nàng đành kiên nhẫn chờ đợi. May mắn thay, vài phút sau thì hắn cũng đến.
Hắn trông khá điển trai, vẻ ngoài được chăm chút tỉ mỉ: tóc vuốt keo gọn gàng, quần áo phẳng phiu, còn thoang thoảng mùi nước hoa nam tính. Nàng đoán hắn chắc cũng tầm ba mươi lăm tuổi, nếu gặp ngoài đời có lẽ nàng đã gọi là chú rồi. Hắn đảo mắt nhìn quanh quán một lượt, có vẻ khá hài lòng với không gian yên tĩnh ở đây. Hắn ngồi xuống ghế và giới thiệu bản thân.
– Chào em! Anh là Đào Duy Minh, Phó giám đốc của An Thịnh. Xin lỗi đã để em đợi lâu nhé, công ty anh có cuộc họp khẩn cấp.
Nga nhã nhặn nở nụ cười tươi, đưa tay ra bắt lấy tay hắn.
– Dạ không sao đâu ạ, em đợi được mà.
Nga vẫy tay gọi phục vụ đến hỏi: "Anh uống gì ạ?"
– Cho anh ly đen đá.
Hắn quay qua nói với nhân viên phục vụ đứng cạnh.
Khi Nga đang mở cặp tài liệu để lấy bộ hồ sơ ra, ánh mắt Minh bị mê hoặc bởi đôi gò bồng căng tròn cùng vòng eo nhỏ nhắn ẩn sau lớp váy. Hắn bất giác đưa lưỡi liếm môi trên, nhưng khi Nga quay lại, hắn nhanh chóng dời ánh mắt về phía tập tài liệu trên tay nàng.
– Đây là báo giá tham khảo em đã gửi cho anh trước, anh có thắc mắc bất kì điều khoản nào thì em sẽ giải thích ạ!
Minh gật đầu lia lịa, hắn đưa tay cầm tài liệu đặt lên đùi mình, lật qua lật lại vài trang, xong lại đưa ly cà phê lên miệng nhấp một ngụm.
– Anh thấy trong này có nhiều chỗ anh chưa rõ lắm. Hay là mình vừa ăn trưa vừa nói chuyện đi, cũng khá muộn rồi.
Nga nhìn đồng hồ, đã gần mười hai giờ trưa. Do uống nước nên nàng cũng không cảm thấy đói bụng, nhưng khách hàng đã mở lời mà từ chối thì thật khó xử. Hợp đồng này cũng không nhỏ, nếu gây ấn tượng xấu, rất có thể sẽ bị công ty khác cướp mất ngay lập tức. Nga đành đồng ý, nàng mỉm cười nói.
– Dạ vậy cũng được, anh thích ăn gì để em mời ạ?
Minh bật cười: "Vậy em có thể mời anh món gì nào?"
Nga bị câu hỏi của hắn làm cho lúng túng. Nàng thầm nghĩ: "Chẳng lẽ hắn đang thử xem công ty mình sẽ đối đãi với khách hàng thế nào sao? Chết rồi, lần này công ty có chịu chi không đây?" Nụ cười của Nga trở nên gượng gạo, nàng cố đáp.
– Dạ anh muốn ăn gì thì em mời thôi ạ! Minh mỉm cười đứng dậy: "Vậy đi thôi!"
Nga nghĩ chắc hắn muốn đến nhà hàng quen thuộc nào đó chăng. Nàng vừa vội bước theo vừa hỏi: "Anh muốn đi đâu ạ?"
Ra đến ngoài vỉa hè, xe hắn đậu ngay đó. Hắn mở cửa xe cho nàng, có vẻ ánh nắng làm hắn khá khó chịu. Hắn nhăn mặt nói: "Đi ăn chứ còn đi đâu."
Nga đưa hai tay lên xua xua: "Dạ thôi em đi xe của em được rồi, anh cho em địa chỉ đi ạ!"
Minh tỏ ra khó chịu: "Việc gì phải rắc rối thế, đi chung cho tiện."
Nga cũng không muốn làm khó, nàng đành ngồi vào trong xe. Có chút ngại ngùng, Nga đặt túi xách lên đùi, hai tay giữ ở trên tỏ vẻ lịch sự. Minh khẽ liếc qua gương mặt bẽn lẽn của nàng rồi khẽ mỉm cười.
Nga vừa ngồi vào xe, cũng là lúc xe của Tuấn Anh vừa đậu lại phía sau. Anh vừa ăn trưa về và ghé vào mua một ly cà phê. Nhìn thấy bóng lưng Nga ngồi vào xe của một người đàn ông khác, Tuấn Anh thoáng chút lo lắng. Anh định bước lại chào hỏi thì chiếc xe đã lăn bánh rời đi mất. Sau chuyện hôm ấy, nàng vẫn không hề liên lạc gì với anh. Mọi chuyện đều bình thường như chưa từng có gì xảy ra, tuy vậy, Tuấn Anh vẫn có chút gì đó day dứt trong lòng. Anh cũng không biết đó là cảm giác tội lỗi hay một thứ cảm xúc nào khác nữa.
Tuấn Anh thắc mắc không biết người đàn ông đó là ai. Nhìn chiếc xe khá sang trọng và vẻ ngoài của hắn cũng rất lịch lãm, chắc không phải người xấu. Anh dõi mắt theo chiếc xe cho đến khi nó khuất xa hẳn mới bước vào quán.