134. Chương 134: Niềm Vui Tràn Trề

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 134: Niềm Vui Tràn Trề

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 134 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi Thảo từ chối Tuấn Anh hôm đó, anh ấy không còn nhắc đến chuyện tình cảm với cô nữa. Tuy nhiên, thi thoảng anh vẫn nhắn tin hỏi thăm cả Thảo và Nga.
Dù Thảo vẫn còn khá ngại ngùng với Tuấn Anh, nhưng cả hai đều đủ trưởng thành để đối mặt với chuyện đó và có thể trở lại làm bạn bè bình thường như trước. Thảo không thể không thông báo sự kiện này cho anh. Cô biết tình cảm của Nga dành cho Tuấn Anh sâu sắc đến mức nào, nên vẫn muốn tác hợp cho hai người. Sự xuất hiện của Tuấn Anh chắc chắn sẽ khiến Nga rất vui.
Ngoài Tuấn Anh, Thảo còn gọi thêm Phúc. Cô cũng rất muốn Mẫn tham gia bữa tiệc, nhưng vì anh bận công việc nên không thể đến được.
Sau khi trang trí xong, Thảo ghé qua cửa hàng mỹ phẩm để mua tặng Nga một bộ sản phẩm chăm sóc da. Thảo để ý thấy bộ ở nhà của Nga cũng sắp hết nên món quà này rất đúng lúc. Nghĩ đến việc những điều mình làm sẽ khiến Nga ngạc nhiên và vui mừng đến mức nào, lòng Thảo vô cùng phấn khởi, cô không ngừng sung sướng thầm cười mãn nguyện.
Đã gần trưa, Thảo ngồi đợi ở nhà hàng. Cô nhờ Tuấn Anh qua đón Nga.
Ting tong...
Tiếng chuông cửa vang lên khiến Nga đang chuẩn bị nấu cơm giật mình. Cô đi đến nhìn qua mắt mèo ở cửa. Nhìn thấy Tuấn Anh, tim Nga bất giác đập nhanh hơn.
Cô vuốt lại tóc, chỉnh trang quần áo, hít một hơi thật sâu rồi mở cửa cho anh.
Tuấn Anh thấy gương mặt Nga khá nhợt nhạt, liền mỉm cười trêu chọc.
- Sao trông em ủ rũ thế? Ai bắt nạt em à?
- Dạ không, em ở nhà nhiều nên trông nó ngốc nghếch vậy thôi ạ.
Nga ngại ngùng cười đáp.
- Có vẻ em ở nhà một mình nhỉ?
Tuấn Anh vờ như ngó nghiêng dò hỏi.
- Dạ. Thảo mất tích từ sáng giờ rồi, chẳng biết đi đâu nữa. Anh có việc gì sao?
- Ừ. Em ăn cơm chưa?
- Dạ chưa, em đang chuẩn bị nấu. Hay anh ở lại ăn cơm luôn, chắc lát nữa Thảo về đấy.
- Thôi em thay đồ đi, anh đưa em ra ngoài. Hôm nay không phải sinh nhật em sao?
Câu nói của Tuấn Anh khiến Nga vô cùng cảm động. Lần trước trong cuộc trò chuyện, cô chỉ nhắc đến ngày sinh của mình một lần mà không ngờ anh vẫn còn nhớ. Tuấn Anh cứ nhẹ nhàng, tinh tế như vậy, hỏi sao Nga có thể ngừng rung động được chứ.
Nga đi vào trong thay một chiếc váy body hai dây màu đỏ. Vải lụa mềm mại ôm lấy cơ thể nuột nà của cô. Trang điểm xong, cô không quên xịt thêm một chút nước hoa, trông Nga như biến thành người khác vậy, vừa quyến rũ vừa kiêu sa.
Sau khi sửa soạn xong, Nga bước ra ngoài. Tuấn Anh đang ngồi đợi ở ghế sofa, nghe tiếng bước chân liền ngoái lại. Vẻ ngoài xinh đẹp của Nga khiến anh đơ ra mất vài giây. Anh vội đứng dậy, mỉm cười nói.
- Vậy mình đi nhé!
Chiếc xe lăn bánh được một đoạn, Tuấn Anh chợt lên tiếng: "Hôm trước anh có thấy em trước quán Tino."
Ngày gần đây nhất cô vào quán Tino chính là hôm cô gặp Minh, nhưng sao Nga không hề thấy Tuấn Anh. Cô ngạc nhiên hỏi lại: "Vậy sao? Sao em không thấy anh nhỉ?"
- Anh vừa đến thì thấy em đã lên xe rồi. Anh ta là người quen của em sao? Tuấn Anh có chút tò mò. Anh cũng không hiểu tại sao mình lại có cảm giác bứt rứt muốn biết sự thật ấy nữa. Sau khi lời nói tuột ra khỏi miệng, Tuấn Anh mới cảm thấy hình như anh có hơi quan tâm thái quá.
Nga nhớ lại ngày hôm đó, cảm giác bực bội trong lòng lại dấy lên. Cô lẩm bẩm trong miệng: "Cái tên chết bầm đó làm sao mà là người quen em được chứ".
- Hả? Em nói gì cơ? Tuấn Anh không nghe rõ cô nói gì, nhăn mặt hỏi lại.
- À không có gì. Anh ta là khách hàng của em, hôm đó em gặp anh ta để bàn công việc ấy mà.
Nga không muốn anh biết được sự thật khá nhục nhã này, cô đành lảng tránh, vội chuyển sang một chủ đề khác.
- Mà mình đi đâu đây anh?
- Đến nơi em sẽ biết.
- Làm gì mờ ám vậy ta? Nga cười trêu anh. Nhìn thấy Tuấn Anh đã thoải mái hơn với mình, Nga cũng vui lòng phần nào. Cô có thể chờ, đến khi trái tim anh lành lại, sẽ cho cô một cơ hội nhỏ nhoi nào đó cũng được. Cô sẽ vẫn ở đây đợi anh.
Gần trưa, nhà hàng bắt đầu đông khách, bản nhạc du dương được bật lên. Thảo ngồi chống cằm nhìn bàn tiệc mình đã chuẩn bị mà cứ tủm tỉm cười. Một lúc sau Phúc đến, anh có mang theo chiếc máy ảnh. Anh đang định chụp vài tấm thì bị Thảo kéo ra đằng sau để trốn, muốn tạo bất ngờ cho Nga. Thảo nói với Phúc:
- Chắc hai người đó sắp đến rồi, tao với mày đợi ở đây, lát nữa ra từ đằng sau cho nó bất ngờ.
Phúc chỉ biết lắc đầu cười, đứng yên bên cạnh. Nhìn bộ dạng lén lút của Thảo khá buồn cười nên anh đưa máy ảnh lên chụp. Thảo nghe tiếng bấm máy vội quay lại cằn nhằn.
- Cái gì đấy? Lại định dìm hàng tao hả? Đưa đây xem!
Phúc bật cười sảng khoái, giơ máy ảnh lên cao không cho Thảo với lấy. Thảo nhận ra hình như cô và Phúc hơi lớn tiếng nên ngại ngùng ngó nghiêng xung quanh. Cô đưa tay lên miệng "suỵt" ra hiệu cho Phúc im lặng.
- Lại tình cờ gặp em rồi!
Giọng nói của một người phụ nữ vang lên phía sau khiến Thảo giật mình quay lại. Sự xuất hiện của Ngọc Anh khiến cô ngạc nhiên đến mức đứng hình mất vài giây.
Ngọc Anh cùng gia đình vừa bước vào nhà hàng, đang tiến về phía bàn đã đặt trước. Cô trông thấy một dáng người khá quen, khi lại gần mới bật cười ngạc nhiên vì lại tình cờ gặp Thảo ở đây. Cảm thấy cô gái này khá thú vị, cô để bố mẹ về bàn ngồi trước rồi bước qua bắt chuyện với Thảo.
- À... Dạ, em chào chị! Thảo hơi ấp úng đáp lại.
Ngọc Anh khẽ liếc qua Phúc, ánh mắt như đang suy đoán điều gì đó, rồi khẽ cười hỏi.
- Bạn trai em à?
- Dạ không, bạn em thôi ạ!
Trong lòng Thảo lúc này không biết phải đối mặt với Ngọc Anh như thế nào. Nếu cô ấy biết được mối quan hệ của cô và La Thái Mẫn, liệu Ngọc Anh còn có thể nở nụ cười tươi như thế này không? Ông trời thật biết cách trêu đùa cuộc đời cô. Giá mà hai người gặp nhau trong một tình huống khác, không phải vì La Thái Mẫn, có lẽ Thảo đã có thể chân thành làm bạn với Ngọc Anh chứ không phải giữ khoảng cách như bây giờ. Cảm giác của cô lúc này giống như đang làm việc xấu vậy, dù bản thân không làm gì sai nhưng đối với mọi người, cô có thể bị coi là người sai trong cuộc tình này.