Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 144: Lần đầu tự lái xe
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 144 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo khóc lóc van xin Mẫn, nhưng anh lại quá đỗi độc đoán. Dù có anh ngồi bên cạnh, cô mới chỉ làm quen với tay lái, làm sao dám lái xe ra đường lớn được chứ? Anh có nhất thiết phải thúc ép cô nhanh đến thế không? Thấy vẻ mặt đáng thương của Thảo, Mẫn bật cười, lên tiếng an ủi.
- Em làm được mà đừng lo.
Thảo hít một hơi thật sâu, tập trung nhớ lại các thao tác. Cô lái xe ra đường lớn với tốc độ chậm chạp như rùa. Mẫn ngồi cạnh bên, không rời mắt quan sát. Các xe phía sau không ngừng bóp còi, nhưng Mẫn không hề thúc giục, chỉ bảo cô cứ chạy chậm rãi. Nhìn thấy sự kiên nhẫn của anh, Thảo cũng yên tâm hơn, tinh thần cũng thả lỏng. Cô dần tăng ga lên một chút, cuối cùng cũng về đến nhà an toàn. Lúc này, Thảo mới thở phào nhẹ nhõm, cô vẫn ngồi yên không muốn xuống xe. Thảo vẫn chưa tin mình đã có thể tự lái xe, cô cảm thấy như mình vừa phá vỡ thêm một giới hạn của bản thân.
Mẫn nhìn cô cứ ngẩn người ra, bèn gõ nhẹ vào trán cô một cái: – Sao nào, dễ mà đúng không?
Thảo quay sang liếc Mẫn, cô thầm nghĩ trong đầu: "Dễ cái đầu anh! Nếu không phải anh ép đến cùng, còn lâu em mới có được bản lĩnh như thế này."
Mẫn lại bật cười, xoa đầu cô: – Không xuống thì đi thêm một vòng nữa nhé!
Thảo lắc đầu liên tục, ủ rũ nói: – Thôi em mệt lắm rồi, muốn lên nghỉ ngơi chút!
- Ừ vậy em lên nghỉ ngơi đi, anh quay về công ty đây.
- Anh không lên ăn trưa với em à? – Thảo giả vờ tiếc nuối, làm nũng anh.
Mẫn nghiêng người sang hôn cô rồi đưa tay vuốt tóc: – Anh cần gặp một người, tối về sớm anh sẽ ghé qua thăm em.
- Dạ, vậy anh đi đi. – Thảo ngoan ngoãn xuống xe, vẫy tay chào tạm biệt anh rồi bước vào tòa nhà.
Thảo lên nhà, đúng lúc giờ cơm trưa. Nga đã nấu nướng xong hết rồi, cô ấy đang vừa ăn vừa xem điện thoại. Nghe tiếng ai đó bấm mật mã cửa, Nga có chút nghi ngờ, vội đi ra ngoài xem.
- Hello! – Thảo vào nhà, thấy Nga đứng chờ mình, liền lên tiếng trêu: – Làm gì mà đứng như ngóng chồng thế?
- Ngóng cái đầu mày! Tao tưởng tên biến thái nào, sao tự nhiên lại về giữa trưa thế?
- Ừ hôm nay tao có việc nên xin nghỉ làm! - Việc gì thế?
Nga quay lại bàn ăn, lấy thêm một cái bát và một đôi đũa cho Thảo, còn Thảo thì đi vào rửa tay. Khi ra Thảo mới bắt đầu kể.
- Tao đang chuẩn bị đi làm thì tự nhiên anh Mẫn xuất hiện, bắt tao đi học lái xe!
- Hả? – Nga ngạc nhiên đến suýt làm rơi cả cơm trong miệng. – Nhưng mà mày chẳng phải rất sợ lái xe sao?
- Thì vậy, nhưng mà có anh ngồi bên cạnh nên tao cũng lái được một đoạn rồi!
- Ghê thật! – Nga đưa hai ngón cái lên, tỏ vẻ khâm phục. – Mới có một buổi sáng thôi mà đã biết lái rồi à?
- Ừ, tao cũng không hiểu sao mình làm được luôn!
- Vậy tốt rồi, mày cũng đỡ phải đi xe buýt cực nhọc nữa, tao thấy bất tiện chết đi được.
- Tao chỉ học lái thôi chứ còn lâu mới mua được xe.
- Tao nghĩ anh ấy bắt mày đi học như vậy thì chắc chuẩn bị mua xe cho mày đấy!