Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 145: Cô ấy là người con yêu!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 145 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
- Mày xem gì mà chăm chú thế?
- À, tao đang xem tin tuyển dụng, xem có công ty nào tốt không? – Nga trả lời mà vẫn không rời mắt khỏi điện thoại.
- Mày tính đi làm lại à?
Nga chau mày, ngước lên nhìn Thảo: – Thế mày tính nuôi tao hay sao?
Thảo lắc đầu: – Thân tao còn chưa lo xong!
- Thế nên tao mới phải đi làm chứ, mày xem có tin nào thì nói tao nha.
- Ừ. Tao biết rồi.
La Thái Mẫn trở về công ty với tâm trạng khá lo lắng. Cha anh đã đợi sẵn trong văn phòng. Lúc sáng khi đang dạy Thảo lái xe, anh không muốn cô mất tập trung nên đã tắt điện thoại của cha. May nhờ có thư ký Nam 'chữa cháy' bằng cách nói anh phải ra ngoài gặp đối tác, cha anh mới không gọi nữa. Mẫn nghĩ chắc tin anh không muốn kết hôn đã đến tai cha rồi. Giờ mới thực sự là cuộc chiến của Mẫn. Liệu cha có chấp nhận cho anh cưới người con gái mà anh đã chọn không? Từ trước đến giờ, Mẫn luôn tuân theo mọi chỉ thị của cha, là một người con trai ngoan. Mẹ đã bỏ đi rồi, anh vẫn sợ một ngày nào đó cha cũng bỏ rơi mình, khi ấy cuộc đời anh sẽ thật thảm hại. Vì vậy, Mẫn luôn cố gắng nỗ lực hết mình để mọi việc đạt kết quả tốt nhất, khiến cha hài lòng. Anh đang lo lắng làm sao để bảo vệ Thảo khỏi sự áp đặt này.
Mẫn bước vào văn phòng, đối mặt với cha đang ngồi trên ghế của anh, trước mặt là một xấp tài liệu. Cha tỏ vẻ không vui, nhìn Mẫn rồi cất tiếng hỏi:
- Con đi gặp ai vậy?
Mẫn cố tỏ ra điềm tĩnh, ngồi xuống chiếc ghế sofa: – Một khách hàng mới, con đang khai thác thôi. Sao cha lại ở đây ạ!
Cha anh khẽ hừ lạnh một tiếng, bước tới quăng xấp tài liệu trước mặt Mẫn: – Đây là khách hàng của con sao?
Đôi lông mày của Mẫn khẽ chau lại, đoán được có điều chẳng lành. Tay anh cầm lấy xấp tài liệu, mở ra xem. Những thông tin bên trong khiến đôi mắt anh tối sầm lại. Đây chẳng phải là tài liệu về gia đình Thảo mà anh đã nhờ Nam điều tra sao? Rõ ràng anh đã cất trong ngăn tủ, sao cha lại tìm thấy được? Cha thấy biểu hiện của Mẫn, liền không hài lòng tiếp tục tra hỏi:
- Con bé đó là ai?
Mẫn khẽ cất tất cả tài liệu trở lại. Anh đang suy nghĩ xem nên trả lời cha thế nào là tốt nhất. Tuy bây giờ anh đã đủ mạnh mẽ để thoát khỏi sự khống chế của cha, nhưng anh cũng không muốn mối quan hệ cha con này trở nên xấu đi chút nào. Mẫn quyết định sẽ thú nhận, hi vọng cha có thể hiểu cho đứa con trai này. Mẫn ngước mặt lên, nhìn thẳng vào mắt cha, trả lời một cách quyết đoán:
- Cô ấy là người con yêu!
Nhìn thấy sự nghiêm túc trong mắt Mẫn, cha biết Mẫn không hề nói đùa. Dù trước đây bên cạnh anh có rất nhiều cô gái, cha cũng chưa từng nhìn thấy ánh mắt chân thành như vậy ở anh. Cha nghĩ anh cũng chỉ ham vui nhất thời mà thôi. Nhưng khi mẹ của Ngọc Anh đến tìm cha để từ chối cuộc hôn nhân này, cha hỏi lý do tại sao, bà ấy đã trả lời: "Về mà hỏi con trai ông ấy." Khi đó, cha đã biết có điều gì đó không đúng, đứa con trai tài giỏi, ngoan ngoãn của mình nay đã không còn muốn vâng lời nữa rồi.
Cha buồn lòng ngồi xuống, khuyên ngăn anh: – Con không thể có kết cục tốt đẹp nào với con bé đó đâu. Nếu con chỉ vui chơi qua đường thì cha không có ý kiến gì, nhưng con phải biết con là ai, con đang ở vị trí nào, dưới con còn biết bao nhiêu con mắt đang chầu trực, chờ đợi một chút sơ hở của con để lao vào xâu xé. Con bé đó có thể giúp ích gì cho con không?