146. Chương 146: Cuộc đối đầu dưới sảnh

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 146: Cuộc đối đầu dưới sảnh

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 146 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời bố nói không phải không có lý. Cuộc đời còn nhiều điều chưa trải qua, con người khó tránh khỏi sai sót. Nếu sóng gió ập đến, Mẫn không chắc mình có đủ tự tin để bảo vệ Thảo khỏi những biến cố không lường trước. Nhưng chỉ nghĩ đến việc không còn được nhìn thấy cô nữa, trái tim Mẫn đã quặn thắt không thôi.
Nhận thấy sự suy tư trong mắt anh, bố Mẫn vỗ vai an ủi: "Con nên chia tay con bé đó đi, như vậy sẽ tốt cho cả hai. Hãy nghe lời bố." Nói rồi, ông đứng dậy rời khỏi phòng, bỏ lại Mẫn trong không gian tĩnh lặng.
Mẫn tự trách bản thân liệu có phải chưa đủ giỏi, chưa đủ nỗ lực, nên ngoài câu "cô ấy là người con yêu", anh không thể đáp lại bố thêm lời nào. Tưởng chừng sẽ có một cuộc tranh cãi nảy lửa giữa hai bố con, nhưng những lời bố nói lại khiến Mẫn cứng họng. Những lời tuy nhẹ nhàng nhưng ẩn ý phía sau lại nặng như tảng đá đè lên người anh, đẩy anh vào bế tắc. Anh chợt cảm thấy ghen tị với những thanh niên bồng bột ngoài kia, bất chấp sự ngăn cấm của cha mẹ, vẫn kiên quyết đến bên nhau.
Mẫn mệt mỏi nằm xuống, vắt tay lên trán, nhìn khoảng không trống rỗng trên trần nhà, hệt như lòng anh lúc này. Anh lại cầm tập tài liệu lên, mở bức hình của Thảo ra khẽ vuốt ve. Thảo trong tà áo dài học sinh, nở nụ cười tỏa nắng dưới gốc cây hoa trà. Chỉ là một bức ảnh thôi mà cũng khiến lòng anh xao xuyến, cảm thấy thật yên bình. Anh phải làm gì để có thể giữ nụ cười đó mãi trên môi cô đây?
Đúng như Nga dự đoán, buổi tối sau khi xử lý công việc tạm ổn, Mẫn ghé qua nhà Thảo. Anh định mua xe cho cô, nhưng lại tình cờ bắt gặp Tuấn Anh đang ngồi dưới sảnh, chờ gặp Nga. Tuấn Anh nhìn thấy Mẫn liền lộ vẻ khó hiểu, anh ta muốn biết rốt cuộc Mẫn coi Thảo là gì.
Mẫn nhìn thấy Tuấn Anh cũng cau mày nghi hoặc, tự hỏi "Tại sao anh ta lại đến đây?". Hai người đàn ông lạnh lùng đối mặt, nhưng Mẫn vẫn lướt qua, bước đến trước thang máy bấm nút chờ. Tuấn Anh đứng dậy, tiến lại gần Mẫn rồi lên tiếng.
"Cô gái hôm qua đi cùng anh là ai vậy?"
Mẫn khẽ nhếch mép cười, tỏ vẻ bất cần đáp lại: "Cậu có nhã hứng quan tâm đến chuyện của tôi sao?"
"Tôi chỉ không muốn anh làm Thảo tổn thương."
Dường như câu nói của Tuấn Anh đã khiến Mẫn khó chịu, gương mặt anh có chút châm biếm, anh nói:
"Tại sao anh lại nghĩ rằng tôi làm tổn thương cô ấy? Xin hỏi anh có quyền gì để quan tâm? Cô ấy là bạn gái của tôi, anh nên nhớ điều đó!"
Mẫn thốt ra một câu như muốn cảnh cáo Tuấn Anh, đừng tỏ ra quan tâm đến Thảo nữa. Giờ đây Thảo là người con gái của anh, Tuấn Anh nên biết giới hạn của mình.
Thang máy vừa lúc xuống tới sảnh, "tinh" một tiếng rồi mở ra. Nga bước ra, bắt gặp bầu không khí đầy sát khí của hai người thì có chút lo sợ, tự hỏi liệu hai người có định nhảy vào đánh nhau không. Cô lên tiếng muốn giải vây:
"Ồ, tình cờ quá. Anh lên gặp Thảo ạ?"
"Ừm, em có hẹn với cậu ta sao?" Mẫn đưa mắt về phía Tuấn Anh.
"Dạ vâng, anh lên đi, Thảo đang ở trên nhà ấy!"
Mẫn gật đầu, bấm nút đóng thang máy. Anh có chút nhẹ lòng khi lý do Tuấn Anh đến đây không phải vì Thảo. Mặc dù bề ngoài Mẫn lúc nào cũng tỏ ra tự tin và kiêu ngạo, nhưng thực chất anh vẫn có chút lo lắng khi đối mặt với Tuấn Anh.