147. Chương 147: Em không quên cuộc hẹn tối nay chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 147: Em không quên cuộc hẹn tối nay chứ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 147 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Thôi, để hai người đó có không gian riêng đi. – Tuấn Anh cười gượng, rồi anh bước về phía xe của mình.
- À, anh đứng đây đợi em một lát nhé, em vào đây mua chút đồ. – Tuấn Anh không rõ Nga định làm gì nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.
Nga chạy vào siêu thị bên cạnh. Chẳng hiểu sao cô lại không muốn đến quán cà phê nữa, có lẽ để nói chuyện với anh cô cần một chút men rượu. Nga mở tủ lạnh lấy năm sáu lon bia, rồi mua thêm ít đồ nhắm. Khi Nga quay về, thấy trên tay cô có mấy lon bia, Tuấn Anh tỏ vẻ khó hiểu nhìn cô. Nga liền chỉ về phía hoa viên đối diện.
- Tự nhiên em muốn uống một chút, anh uống với em nhé?
Tuấn Anh nhìn về phía chiếc xe của mình: – Nhưng lát nữa anh còn phải lái xe!
- Em sẽ gọi tài xế cho anh mà, uống với em đi! – Nga làm ra vẻ nài nỉ.
Tuấn Anh phì cười. Đúng là lúc này làm vài lon bia có vẻ hợp tâm trạng hơn thật. Anh cầm lấy chiếc túi trên tay Nga rồi đi theo cô sang bên đó. Hai người chọn một khoảng cỏ khô sạch sẽ rồi ngồi xuống. Nga mở túi lấy đồ ăn vặt, khui ra rồi đưa lên miệng ăn thử, cảm thán: – Ui, ngon quá! – Cô lại bốc một miếng nữa đưa lên miệng cho anh, tự nhiên như đang cùng bạn đi dã ngoại vậy, trong khi Tuấn Anh vẫn còn đang lo lắng không biết nên mở lời thế nào với cô. Anh hơi gượng gạo há miệng nếm thử.
- Ngon không anh? Tuấn Anh gật gật đầu: – Cũng được!
- À mà anh ăn tối chưa đấy? – Anh có ăn nhẹ ở công ty rồi.
- Vậy mới uống được chứ. – Cô khui một lon bia đưa cho anh: – Của anh đây!
Chưa kịp khui bia cho mình thì điện thoại trong túi Nga đổ chuông. Cô nhìn dãy số lạ hoắc, nghĩ chắc lại là bọn tư vấn bất động sản hay cho vay tiền gì đó, nên ấn tắt. Tuấn Anh cầm lấy lon bia, khui rồi đưa cho Nga.
- Sao em không nghe máy đi? – Số lạ thôi anh, chắc cuộc gọi rác ấy mà, kệ nó đi.
Nga cụng lon bia vào lon của anh một cái rồi đưa lên miệng tu một hơi, cứ như thể đang khát lắm. Cái vị vừa đắng vừa ngọt vừa cay này thật đúng là sảng khoái. Cô hà ra một hơi thật đã. Tuấn Anh bật cười, không biết cô có nhận ra lý do mình ra đây là gì không nữa.
Chuông điện thoại của Nga lại reo lên, vẫn là dãy số lạ vừa nãy. Cô đang định bấm tắt thì Tuấn Anh lên tiếng: – Em nghe đi, lỡ có việc gì thì sao?
Nga nghe lời anh, đưa điện thoại lên tai. Cô còn chưa kịp nói gì thì một giọng nam trầm ấm đã vang lên:
- Em không quên cuộc hẹn tối nay chứ?
Nga chau mày suy nghĩ: "Cuộc hẹn nào nhỉ? Tối nay mình chỉ có hẹn với anh Tuấn Anh thôi mà." Nhưng quan trọng hơn là người đàn ông này là ai. Cô liền lên tiếng hỏi lại:
- Cho hỏi anh là...?
Đầu dây bên kia khẽ cười: – Em giả vờ hay thật sự không nhận ra vậy?
A! Giờ thì Nga đã nhớ ra rồi, cái giọng nói này. Cô cứ tưởng hắn nói đùa nên không thèm để tâm, không ngờ bây giờ lại còn gọi điện làm phiền như vậy. Nga thầm chửi: "Ông già này sao mà rảnh rỗi quá vậy không biết?" Cô hơi cáu rồi, nhưng vì đang ở gần Tuấn Anh nên vẫn cố giữ giọng nhẹ nhàng đáp:
- Xin lỗi anh nhầm số rồi!
Nói rồi, cô tắt máy cái rụp. Thấy Tuấn Anh vẫn đang chăm chú nhìn mình, cô nhe răng cười trừ: – Nhầm số thôi anh!
Tuấn Anh điềm đạm mỉm cười đáp: – Ừm!