148. Chương 148: Em rất cuốn hút, phải không?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 148: Em rất cuốn hút, phải không?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 148 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Điện thoại lại đổ chuông liên tục, Nga bực bội bấm tắt âm lượng, chuyển sang chế độ im lặng. Cô không ngờ tên Minh này lại dai dẳng như đỉa, không chịu buông tha cho cô.
Thấy vậy, Tuấn Anh liền lên tiếng: “Có cần anh giúp không?” Thực ra, anh đã nghe được cuộc nói chuyện của hai người. Nga không hề hay biết rằng dù âm lượng điện thoại như vậy, anh ngồi ở đây vẫn có thể nghe rõ. Thái độ của Nga cho thấy rõ ràng cô không muốn gặp người đàn anh kia. Nếu cô muốn, anh có thể giúp cô từ chối khéo.
Nga hiểu ý anh. Cô suy nghĩ một lát rồi gật đầu, đưa điện thoại cho Tuấn Anh: “Vậy anh có thể giả vờ làm bạn trai em không?”
Tuấn Anh hơi bất ngờ. Anh vốn định giúp cô nhưng với một danh xưng khác, không ngờ Nga lại đề nghị như vậy. Anh nghĩ chắc cô ấy có lý do riêng. Tuấn Anh nhận lấy điện thoại, nhấn nghe, giọng nói vang lên vô cùng đanh thép: “Anh có chuyện gì mà cứ làm phiền bạn gái tôi mãi vậy? Không nghe cô ấy nói là nhầm số rồi sao?”
Ở đầu dây bên kia, Minh bị giọng nói của Tuấn Anh làm giật mình. Anh ta im lặng vài giây, sau đó mỉa mai nói: “Anh chính là người bao nuôi cô ấy sao?”
Vầng trán Tuấn Anh chợt nhíu lại. Câu nói khiếm nhã của Minh khiến anh tức giận. Anh nhìn sang Nga với vẻ mặt khó hiểu. Lúc này, Nga cũng rất bối rối, giờ cô mới nhận ra ngồi đây có thể nghe rõ âm thanh trong cuộc gọi đến vậy. Nga vội đưa tay lên xua xua phủ nhận. Tuấn Anh tiếp lời: “Tôi nuôi bạn gái tôi đến lượt anh quản sao? Tốt nhất anh nên có chút tự trọng, đừng làm phiền cô ấy nữa.”
Anh nói rồi tắt máy, đưa điện thoại cho Nga. Với tâm trạng khá bực bội, ánh mắt anh nhìn cô như đang mong đợi một lời giải thích.
Minh nhận được lời cảnh báo thì cảm thấy hơi khó chịu. Bàn tay anh ta nắm chặt chiếc điện thoại trên bàn, song anh ta lại khẽ nhếch mép cười, quay ghế ra sau ngắm nhìn ánh sáng lung linh của thành phố nhộn nhịp dưới kia sau lớp kính.
Nga thấy sự nghiêm túc trong mắt Tuấn Anh. Anh vẫn chưa biết cô đã xin nghỉ việc, nên Nga đành thuật lại sự tình cho anh nghe. Sau khi biết được toàn bộ câu chuyện, Tuấn Anh tỏ ra lo lắng và trách móc: “Tại sao lại không nói với anh? Chẳng lẽ anh không đáng tin để em có thể nhờ giúp đỡ sao?” Lòng cảm thấy thực sự khó chịu, Tuấn Anh cầm lon bia lên nốc cạn, trầm ngâm nhìn ra khoảng không ngoài kia.
Có vẻ anh đã tức giận. Nga ủ rũ cúi xuống, xé những cây cỏ dưới chân: “Tại em xấu hổ mà, em chỉ muốn thật hoàn hảo khi xuất hiện trước mặt anh.”
Câu nói này làm lòng Tuấn Anh chùng xuống. Anh hiểu được cảm giác của cô, có chút ăn năn, cảm thấy mình không xứng để cô phải làm vậy. Tuấn Anh gõ nhẹ lên đầu Nga một cái.
“Ngốc ạ! Lần sau có chuyện gì phải nói anh, anh không muốn em gặp nguy hiểm!”
Nga ngước lên nhìn anh, mỉm cười gật đầu. Sự quan tâm này của Tuấn Anh làm cô cảm thấy vui lên rất nhiều. Dù biết đó chỉ là sự quan tâm dành cho một người em, nhưng trái tim cô cũng cảm thấy thật ấm áp. Bởi vì anh là một người tốt nên việc đối xử tốt với cô cũng là chuyện đương nhiên. Nga đã học được cách chấp nhận, không còn tự luyến như lúc mới gặp anh. Nếu cuộc tình này không được như cô mong đợi, cô cũng không còn phải phiền lòng như trước nữa.
“Chuyện hôm đó, là anh không kiềm chế được bản thân, em có trách anh không?”
Bỗng nhiên Tuấn Anh lại nhắc đến việc này. Nga ngại ngùng nhìn quanh xem có ai đang ở gần không. Khi không thấy ai, cô mới lên tiếng trêu đùa: