15. Chương 15: Cứu Tinh Hay Đồng Phạm?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 15: Cứu Tinh Hay Đồng Phạm?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẫn cúi xuống, đặt vài nụ hôn lên cổ Thảo, rồi mạnh bạo vồ lấy đôi môi cô mà chiếm đoạt. Thảo cứng đờ người, đôi mắt nhắm nghiền, hai tay cố hết sức đặt trước ngực đẩy anh ra, mím chặt môi không cho anh xâm nhập. Nhưng Mẫn vẫn thô bạo bóp lấy má cô, khiến đôi môi cô không thể khép chặt. Anh dùng lưỡi tách hai hàm răng, rồi tiến sâu vào bên trong trêu đùa.
"Cốc... cốc... cốc!" Tiếng gõ cửa vang lên. "Anh Mẫn! Em vào được không ạ?" Giọng của Thư kí Nam vọng vào.
Thảo mừng như vớ được vàng, cứ ngỡ vị cứu tinh của mình đã đến. Nhưng La Thái Mẫn không hề có ý định dừng lại, nụ hôn của anh càng thêm cuồng nhiệt, khiến cô không thể thốt nên lời.
"Anh Mẫn, em vào nhé!"
Nhận ra Thư kí Nam sắp nhìn thấy cảnh tượng này, Thảo vô cùng hoảng sợ. Hai tay cô đập loạn xạ vào ngực anh. Nhân lúc lưỡi của Mẫn đang say đắm bên trong, cô cắn mạnh một cái, khiến anh giật mình, đành phải buông cô ra.
"Em muốn giết tôi sao?" Mẫn lau khóe miệng dính máu, nhưng vẫn nhếch mép cười khẩy.
Thư kí Nam bước vào, vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền đứng hình. Anh ta vội vàng quay lưng lại, nói: "Em xin lỗi, hai người cứ tiếp tục đi ạ, em không làm phiền nữa!" Nói rồi, anh ta đi thẳng về phía cửa, còn không quên chốt trái cửa giúp anh.
Mặt Thảo chợt biến sắc, cô mếu máo như sắp khóc. Hóa ra đây không phải cứu tinh, mà là đồng lõa sao?
Hành động của Nam khiến Mẫn bật cười thành tiếng, thầm nghĩ: "Thằng nhóc này cũng biết điều ra phết chứ!" Anh nhìn sang Thảo, thấy mắt cô rưng rưng như sắp khóc, bỗng dưng trong lòng dấy lên chút thương cảm. Mẫn chỉ khẽ xoa đầu cô, ôn tồn nói: "Em ra làm việc đi! Nếu em ở đây quá lâu mọi người sẽ nghi ngờ đấy. Còn Nam, em không cần bận tâm đến, anh ta không dám nhiều chuyện đâu!"
Thảo liếc xéo anh, thầm chửi trong lòng: "Tưởng tôi muốn ở đây lâu chắc, còn không phải tại anh sao?" Cô cũng không ngờ Mẫn lại chịu dừng lại như vậy, dù cô đã cắn anh đến chảy máu nhưng anh vẫn không hề tức giận. Thảo vội vàng đứng dậy, kéo váy xuống, chỉnh lại áo, vuốt mái tóc rối che đi phần cổ có những vết bầm. Trước khi ra khỏi cửa, cô không quên quay lại trừng mắt giận dữ với Mẫn. Nhìn bộ dạng hấp tấp của Thảo, khóe môi anh lại cong lên, có vẻ cô ấy thực sự rất căm ghét anh rồi. Ngoài kia biết bao cô gái ao ước được anh nhìn đến một lần cũng không được, còn cô lại chỉ muốn thoát khỏi anh càng nhanh càng tốt.
Thảo vẫn chưa hết bàng hoàng, run rẩy trở về chỗ ngồi. Mọi người vẫn đang bận rộn với công việc của mình, dự án ngày càng nhiều việc nên không ai để ý đến cô. Thảo thở phào nhẹ nhõm, ngồi xuống ghế làm việc, vội lấy son ra tô lại vì đôi môi đỏ mọng vừa nãy đã bị anh "nuốt sạch" rồi. Thảo chán nản thở dài: "Chẳng lẽ phải xin nghỉ việc?" Cô chưa từng gặp người đàn ông nào cuồng bạo như anh, có thể tự ý làm ra những hành động như vậy. Chắc anh nghĩ rằng ai cũng thích được anh chạm vào như thế sao? Thảo tức giận cúi xuống ôm đầu. Mai nghe tiếng động phía sau liền quay lại.
"Sao thế? Giải quyết được chưa?"
"À... ừm, cũng tìm được rồi, Mai." Cô mỉm cười trả lời, mong là Mai không để ý đến khuôn mặt đỏ ửng của mình lúc này.
"Vậy tốt rồi, cố gắng lên! Mà sao cổ Thảo đỏ thế kia? Bị con gì cắn à?"