151. Chương 151: Không phải chuyện đùa

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 151: Không phải chuyện đùa

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 151 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mẫn có vẻ đã giận. Thảo hiểu những lời Mẫn nói đều xuất phát từ tình thương, nhưng anh lại không thể thấu hiểu sự khác biệt lớn giữa hoàn cảnh của cô và anh.
Thảo nắm lấy tay Mẫn, khẽ nói:
- Em biết anh thương em, em rất cảm ơn vì điều đó. Nhưng cuộc sống của em không giống anh. Nếu em đột nhiên trở nên khác biệt, mọi người sẽ không ngừng bàn tán. Em chỉ mong một tình yêu giản dị, xin anh hãy hiểu cho em!
Mẫn lắc đầu:
- Là anh không hiểu được, hay do em hèn nhát, không dám đối diện với tình yêu này?
- Không phải em hèn nhát, mà anh phải hiểu bản chất xã hội vốn là như vậy.
- Em sống vì bản thân mình, hay vì xã hội này?
Thảo buồn bã im lặng nhìn đi nơi khác. Cô không muốn tranh cãi với Mẫn. Điều cô cho là đúng lại không đúng với anh. Giờ đây, cả hai đều đang dùng suy nghĩ của mình để áp đặt lên đối phương, không thể đặt mình vào vị trí của đối phương mà cảm nhận được. Nói thêm nữa, Mẫn cũng không chịu hiểu.
Mẫn nhìn Thảo im lặng, thất vọng đứng dậy nói:
- Chắc do em chưa đủ yêu anh, nên em mới không đủ can đảm đối diện với thế giới này.
Nói rồi, anh lặng lẽ quay lưng bước ra khỏi phòng.
Thảo vừa giận vừa buồn nhìn theo bóng lưng Mẫn đang khuất dần. Sao anh có thể nói như vậy? Chẳng lẽ anh vẫn chưa hiểu tình cảm của cô sao? Cảm giác tủi thân ùa đến khiến đôi mắt cô rưng rưng. Đây là lần đầu tiên cô cãi vã chỉ vì nói lên chính kiến của bản thân. Thảo mệt mỏi nằm xuống giường, trong đầu vẫn văng vẳng câu nói của Mẫn: có đúng là do cô hèn nhát không? Cô không thể chỉ sống vì bản thân mình, bỏ ngoài tai những lời dị nghị của xã hội sao? Hay là Thảo vẫn chưa đủ tin vào tình yêu này thật sự sẽ đi đến tương lai?
Nga về nhà, thấy không gian tĩnh lặng, ngoài cửa không còn đôi giày của Mẫn. Chắc chắn anh đã về rồi, nên cô tò mò đi đến phòng Thảo.
- Hủ, ngủ rồi à?
Thảo đang nằm quay lưng về phía cửa. Nghe tiếng Nga, cô vội lau sạch khóe mắt, ngồi dậy nhìn Nga với vẻ mặt thảm thương. Thấy vậy, Nga liền hoảng hốt bước đến ngồi xuống bên cạnh.
- Sao thế? Có chuyện gì vậy?
- Anh ấy muốn mua xe cho tao, nhưng tao không đồng ý nên cãi nhau.
Nga nghe xong liền đánh vào vai Thảo một cái, trách móc:
- Con hâm này, tưởng chuyện gì to tát! Thế sao mày lại không đồng ý?
- Thì bây giờ, nếu người yêu mày muốn mua xe cho mày, một chiếc xe trị giá mấy trăm triệu, mày có đồng ý không?
- Thì phải xem kinh tế anh ấy thế nào chứ. Nếu như giống La Thái Mẫn thì đồng ý ngay chứ sao!
Thảo nguýt Nga:
- Tao không đùa!
Nga nghiêm túc xoay người Thảo lại, đối mặt, hai tay đặt lên vai Thảo:
- Tao nói thật với mày, sao mày cứ phải quan trọng chuyện tiền bạc làm gì? Giả sử bây giờ anh Mẫn không có xe, ngày nào cũng vất vả đi xe buýt hết mấy tiếng đồng hồ cả đi cả về thì mày có xót không?
Thảo gật gật đầu:
- Thì xót, nhưng mà nhiều người vẫn như thế còn gì? Luôn phải trải qua vất vả để có tương lai tốt hơn!
Nga bực mình buông hai tay xuống:
- Mày chả hiểu gì cả! Tao nói cho mày biết, mấy đứa cứ suốt ngày thánh thiện, kiểu ‘em không cần gì ngoài tình yêu của anh’ như mày là mấy đứa ngu nhất trên đời! Mày xem những đứa biết đòi hỏi người yêu xem, chúng nó được cưng chiều, lúc nào cũng hạnh phúc!
Thảo ngạc nhiên vì suy nghĩ phóng khoáng đó của Nga, cô chau mày đáp:
- Thế mày không nghĩ người ta sẽ đánh giá tao yêu anh ấy chỉ vì vật chất thôi sao?
- Thế tao hỏi mày, nếu người ta bảo mày không xứng được ở bên anh thì mày sẽ rời đi đúng không?
Thảo lắc đầu:
- Đương nhiên là không rồi!
- Vậy sao còn lo lắng đến mấy lời ghen ghét đố kị đó làm gì? Mày phải tự hào vì có một anh người yêu tài giỏi, giàu có, có thể cho mày thứ mày muốn mới đúng chứ!”