150. Chương 150: Bắt đền anh đấy!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 150: Bắt đền anh đấy!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo đến tủ lạnh lấy hộp thịt bò băm sẵn và vài quả cà chua. Cô định nấu mì Ý cho anh, vì nếu nấu cơm thì sẽ rất lâu mới được ăn, mà món này lại là món cô có thể làm nhanh nhất. Mẫn đến bàn ăn, chống cằm dõi theo từng cử chỉ của Thảo, vẻ mặt đầy mong đợi. Mỗi lần nhìn thấy Thảo trong bếp, Mẫn lại cảm thấy ấm áp lạ thường. Chắc vì đã xa mẹ quá lâu, không còn được ngồi đợi ai đó nấu cho mình ăn, nên mỗi khi nhìn Thảo, cảm giác thân thuộc lại ùa về.
"Xong rồi đây!"
Thảo từ từ đặt đĩa mì nóng hổi trước mặt anh. Mùi thơm cùng làn khói nhẹ nhàng lan tỏa. Cách bày trí cũng khá bắt mắt, nhưng Mẫn vẫn chưa biết hương vị sẽ ra sao. Mẫn cầm đũa gắp một miếng đưa lên miệng, anh chậm rãi nhai, rồi nhìn Thảo mỉm cười gật gật đầu.
"Anh biết vì sao món này lại ngon đến vậy không?"
Mẫn nghiêng đầu tỏ vẻ nghi hoặc, chẳng phải đây chỉ là những gia vị thông thường sao.
Thảo chống hai tay lên cằm, chớp mắt nhìn anh: "Là tình yêu của em đó!"
Mẫn bật cười, suýt chút nữa thì sặc. Sự sến sẩm bất ngờ của Thảo khiến anh khá ngạc nhiên, vì cô ít khi nói những lời hoa mỹ như vậy, nên anh không nghĩ theo hướng này. Anh xoa đầu Thảo rồi nói: "Vậy anh phải ăn hết mới được!"
Thảo mỉm cười tự mãn, may mắn là món ăn hợp khẩu vị của anh. Dù Thảo không giỏi nấu ăn bằng Nga, nhưng cô rất chịu khó học hỏi. Qua vài lần ăn cùng nhau, Thảo đã nhanh nhạy nắm bắt được khẩu vị của anh, biết những món anh thích và không thích. Nhìn anh ăn ngon lành như vậy, cô cũng vui lây. Dù không thể giúp anh giải quyết những khó khăn trong công việc, nhưng cô có thể giúp anh thư giãn sau một ngày làm việc mệt mỏi. Cảm thấy mình giống như một cô vợ nhỏ, lòng Thảo chợt hạnh phúc mà tủm tỉm cười.
Khi Mẫn ăn xong, cô đứng dậy rót cho anh ly nước. Mẫn liền trêu chọc: "Đầu bếp này được đấy! Chốc nữa sẽ trả lương cao!"
Thảo bĩu môi, đi đến đứng sau anh, đưa tay vuốt cằm anh, ra vẻ quyến rũ: "E rằng anh phải trả bằng chính gương mặt đẹp trai này mới đủ."
Mẫn nắm lấy tay cô kéo xuống, đặt Thảo ngồi trên đùi mình: "Anh sẽ cho em cả thân hình nóng bỏng này luôn!"
Thảo sáng mắt, hí hửng ôm lấy cổ anh, chỉ tay về phía phòng ngủ: "Đi nào!"
Mẫn bật cười, gõ nhẹ vào trán cô. Từ khi nào mà cô trở nên phóng túng như vậy? Chắc tại anh đã làm hư cô mất rồi. "Em mê anh đến thế rồi sao?" Mẫn trêu chọc.
Thảo gật gật đầu, nghiêm túc nhìn anh: "Bắt đền anh đấy!"
Mẫn lắc đầu cười, bế cô vào phòng ngủ, đặt cô ngồi xuống giường, hôn lên trán cô rồi nói: "Em thay đồ đi, anh đưa em ra ngoài."
Thảo cầm điện thoại lên xem giờ, đã gần tám giờ tối rồi. Cô thắc mắc: "Đi đâu thế anh?"
Mẫn gõ nhẹ lên trán cô: "Mua xe cho em!"
Thảo sững sờ, đúng như lời Nga nói, Mẫn thật sự tính mua xe cho cô. Cô liền lắc đầu lia lịa: "Thôi, em không muốn đâu!"
"Sao vậy? Em đã lái được rồi mà, chỉ cần luyện thêm một chút để lấy bằng là được thôi!"
Mẫn nghĩ rằng Thảo vẫn còn chưa dám tự lái xe. Anh không hiểu rằng Thảo không muốn mua xe bằng tiền của anh. Đó không phải là số tiền nhỏ, và điều đó sẽ khiến cô cảm thấy rất áp lực. Thảo không muốn để vật chất xen vào chuyện tình cảm của hai người.