152. Chương 152: Đừng nói là cậu vẫn chưa biết đấy nhé?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 152: Đừng nói là cậu vẫn chưa biết đấy nhé?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 152 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lời Nga nói có lý, trước nay, chỉ vì sợ những ánh mắt dò xét của mọi người mà cô không dám công khai mối quan hệ của mình. Cô luôn tự ti về bản thân, cho rằng mình không xứng với anh, không đủ dũng khí để đứng cạnh anh. Thế mà anh vẫn luôn bao dung và dịu dàng với cô đến thế. Có lẽ cô đã thật sự sai lầm trong suy nghĩ, đúng như anh nói, là do cô quá hèn nhát. Thế rồi, nước mắt kìm nén bấy lâu bỗng tuôn trào, cô mếu máo gào khóc như một đứa trẻ. Chuyện tình cảm sao mà lắm lúc khiến người ta mệt mỏi đến vậy.
Nga ôm Thảo vào lòng, vỗ nhẹ lưng an ủi: “Thôi không sao đâu, cứ để cả hai bình tĩnh suy nghĩ lại, rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Thảo nằm trên giường trằn trọc suy nghĩ mãi, vừa giận, vừa thương anh, lại thêm phần tự trách bản thân. Chắc anh cũng đã quá mệt mỏi vì cô rồi. Cô cầm điện thoại trên tay, muốn gọi cho anh nhưng rồi lại thôi, sợ anh vẫn còn giận. Cuối cùng, cô ôm điện thoại mà ngủ thiếp đi cho đến sáng.
Trong lúc Thảo đang làm những công việc thường ngày để chuẩn bị đi làm, thì ở công ty, mọi người đã truyền tay nhau một bức ảnh mà cô hoàn toàn không hay biết. Bởi vì Thảo đã tắt thông báo của nhóm chat, và cô cũng rất ít khi tham gia tán gẫu cùng mọi người.
Hôm nay Thảo đến công ty sớm hơn mọi ngày, nhưng bên trong đã khá đông người. Cô bình thản bước vào, nở nụ cười tươi chào mọi người. Không khí đang sôi nổi bỗng trở nên tĩnh lặng. Một vài người chỉ mỉm cười với cô rồi quay về chỗ làm. Khi cô đi qua, vẫn nghe thấy những tiếng xì xầm to nhỏ, nhưng cô vẫn chưa hề nhận ra mình chính là nhân vật chính trong câu chuyện này.
Thảo ngồi vào chỗ của mình, Mai liền quay lại hỏi thăm: “Thảo có ổn không?”
Cô khẽ nghiêng đầu, làm vẻ không hiểu ý Mai. Mai liền ngạc nhiên mở to mắt, vội vàng chạy đến chỗ Thảo: “Đừng nói là cậu vẫn chưa biết đấy nhé?”
Mai lấy điện thoại mình ra, mở lại bức ảnh mà một người vô danh nào đó đã gửi trong nhóm. Bức ảnh chụp lại khoảnh khắc anh ta hôn cô ở quán bar. Mặt Thảo tối sầm lại, chân tay bủn rủn. Cô biết có ngày mọi người cũng sẽ biết về mối quan hệ này, nhưng không ngờ nó lại đến sớm đến thế. Giờ cô phải làm sao đây?
Mai thấy sắc mặt Thảo không tốt, chắc Thảo cũng vừa mới biết tin này, liền vỗ vỗ vai an ủi: “Không sao chứ?”
Thảo cố gắng gượng cười đáp: “Mình không sao đâu. Mai cứ về làm việc đi, mình phải vào nhà vệ sinh một lát.”
Thảo cầm theo điện thoại, cô trốn trong nhà vệ sinh mở đoạn chat nhóm ra xem, tò mò không biết mọi người đã nói gì về cô. Sau bức ảnh chỉ có vài tin nhắn hỏi người vô danh ấy là ai. Còn lại đều tỏ vẻ ngạc nhiên: “Không ngờ đó nha, Thảo!”, “Ôi, có phải bé Thảo phòng Marketing không?”, “Nhỏ Thảo giỏi quá, mê hoặc được cả giám đốc”. Mọi người đều dùng những lời lẽ khách sáo, nhưng ẩn ý lại đầy châm biếm.
Thảo vừa bối rối vừa lo sợ, cô không biết mình sẽ phải đối mặt với mọi người ra sao. Bỗng có tiếng bàn tán bên ngoài vọng vào.
“Chị ơi em bất ngờ quá, từ hôm tổng giám đốc kéo nó đi trong bữa tiệc, mọi người đều nói họ có gì đó mờ ám rồi mà em không tin, không ngờ lại là sự thật.”
“Ừ, em nhớ lúc ăn cơm, em thấy mấy vết bầm sau cổ con bé đó. Chị bảo đó là vết hôn mà em không tin.”
“Thì em thấy nó có vẻ hiền lành, cử chỉ hành động rất khéo léo, còn biết giữ khoảng cách với đàn ông. Không ngờ lại là vì đã có người 'chống lưng' phía sau rồi.”
“Thế mới được nhận dự án liên tục vậy chứ.”
“Ôi dào, vậy em sai rồi. Tưởng ngây thơ trong sáng gì, hóa ra cũng chỉ là mấy đứa hám tiền hám của. Biết giám đốc chuẩn bị kết hôn rồi mà vẫn đâm đầu vào.”
Thảo không thể tiếp tục nghe được nữa. Dù đã lường trước việc mọi người sẽ không bao giờ nhìn nhận mối quan hệ này một cách tích cực, nhưng nghe họ đặt điều vu khống như vậy khiến cô không thể chấp nhận được. Thảo nhận ra đó là giọng nói của hai nhân viên ở phòng kinh doanh.