Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 153: Em cám ơn chị!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 153 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tiếng của trưởng phòng Hà vang lên. Thảo không ngờ rằng người mà cô vẫn nghĩ là ghét bỏ mình nhất, luôn khắt khe và gây áp lực cho cô, giờ lại là người đứng ra bênh vực. Hóa ra, chị ấy làm vậy chỉ vì muốn cô phát huy hết tinh thần và năng lực làm việc của mình sao? Thảo chợt thấy có lỗi vì đã từng nghĩ xấu về chị.
- Chị cứ nói quá lên, người ta có người nâng đỡ thì sao bọn em so sánh được.
Một cô gái khác vẫn tiếp tục lên giọng khinh thường.
Trưởng phòng Hà rõ ràng đã tức giận, giọng chị trở nên đanh thép:
- Đừng vì ghen tị mà phủ nhận mọi cố gắng của người khác. E rằng các em cũng muốn có người nâng đỡ mà không được!
Bị trưởng phòng nói thẳng mặt đến mức xấu hổ, hai cô gái đành ấm ức bước ra ngoài. Thảo biết hai người đó sẽ chẳng thể thay đổi suy nghĩ của mình, vì đó đã là thói quen và tính cách của họ rồi. Nhưng dù sao cũng đã bị mắng cho một trận, Thảo cũng thấy nhẹ lòng hơn.
Cô muốn đợi trưởng phòng Hà đi ra rồi mới bước ra, vì nếu bây giờ bắt gặp, cô không biết phải giải thích thế nào với chị, cảm thấy thật khó xử. Thế mà chị lại lên tiếng:
- Em đừng quan tâm đến họ. Cứ sống ngay thẳng, không trái với lương tâm thì chẳng có gì phải sợ cả.
Thật ra, vừa rồi chị đến bàn làm việc tìm Thảo nhưng không thấy ai, chỉ có chiếc túi xách đặt trên ghế. Chị đoán chắc Thảo lại trốn vào nhà vệ sinh để né tránh ánh mắt mọi người nên mới vào đây tìm. Tình cờ nghe được câu chuyện như vậy, chị sợ Thảo bên trong đang rất tổn thương nên không thể làm ngơ. Mọi người vì lòng đố kỵ mà không chấp nhận mối quan hệ này là điều bình thường, lúc trước chị cũng từng như vậy. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt mà anh ấy dành cho Thảo, chị đã tự hỏi, cô gái này có sức hút gì mà có thể làm tan chảy ánh mắt lạnh lùng kia trở nên ấm áp đến thế? Chị đã không ngừng đưa ra thử thách và cuối cùng Thảo vẫn hoàn thành một cách hoàn hảo. Chính thái độ sống tích cực, khiêm nhường và sự nỗ lực không ngừng nghỉ của Thảo đã khiến chị có cái nhìn khác, dần dần cảm thấy có thiện cảm với cô hơn.
Thảo nhẹ nhàng mở cửa nhà vệ sinh bước ra, cô ngại ngùng cúi mặt nói:
- Em cám ơn chị!
- Ngẩng cao đầu lên! Em làm chuyện gì sai hay sao mà phải cúi mặt thế?
Thảo ngẩng đầu nhìn chị, chỉ thấy đôi mắt mình đã hoe đỏ, những giọt nước đọng nơi khóe mắt chỉ chực chờ rơi xuống. Dù bị mắng chửi thậm tệ, cô cũng không đau buồn đến mức phải rơi nước mắt. Vậy mà chỉ vì một sự quan tâm từ một người gần như xa lạ lại khiến cô không kìm lòng được, muốn òa khóc thật to.
Trưởng phòng bước đến ôm lấy cô, vỗ vỗ lưng an ủi:
- Thôi không sao đâu, cố lên em!
Thảo rửa mặt cho tỉnh táo, hít một hơi thật sâu để lấy lại tinh thần. Cô nhớ lại những gì Nga từng nói: mình phải tự hào và hãnh diện khi có một người yêu như La Thái Mẫn mới đúng. Ngẩng cao đầu, thẳng lưng bước ra ngoài đối mặt với sự thật thôi.
La Thái Mẫn bên này đang có cuộc họp đầu giờ. Công việc của anh khá nhiều nên anh không có thời gian quan tâm đến những chuyện bàn tán nội bộ. Dù mỗi chi nhánh có một nhóm chat riêng, nhưng mọi người ít nhiều cũng có quen biết nhau, và tin đồn cứ thế được lan truyền nhanh chóng mặt.
Ngọc Anh đang bước vào sảnh. Hôm nay cô cần gặp Mẫn. Dù không còn mối quan hệ hôn nhân ràng buộc, nhưng công việc của họ vẫn còn liên quan đến nhau. Cô không hề tức giận trước sự vô tình của Mẫn, ngược lại, Ngọc Anh càng cảm thấy khao khát muốn có được anh hơn, dù đó chỉ là những suy nghĩ thầm kín trong lòng.
Ngọc Anh luôn xuất hiện với vẻ đẹp kiêu sa đầy sức hút, ai đi ngang qua bắt gặp cũng phải ngoái nhìn vài giây. Cô nở nụ cười thân thiện, gật đầu chào tất cả mọi người. Cả công ty ai mà chẳng biết cô.