Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 154: Con sẽ kết hôn!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 154 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngọc Anh nhíu mày. Tổng giám đốc chẳng phải là La Thái Mẫn sao, còn vị hôn thê của anh chắc chắn là mình rồi. Cô cảm thấy khó chịu khi nghe những lời bàn tán đó, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Ngọc Anh bước đến gần, nhìn vào chiếc điện thoại trên tay cô nhân viên. Đập vào mắt cô là những bức ảnh thân mật của hai người. Nụ cười trên môi cô vụt tắt. Cô giật lấy chiếc điện thoại, nhìn kỹ hơn. Vầng trán Ngọc Anh nhíu chặt, cảm thấy mình như một trò đùa. Cô tức giận nắm chặt chiếc điện thoại, như muốn bóp nát hai con người trong khung hình.
Hai nhân viên lúc này mới nhận ra Ngọc Anh đã nghe toàn bộ câu chuyện từ nãy đến giờ, vội vàng cúi người xin lỗi rối rít: “Dạ, bọn em xin lỗi chị. Tại bọn em nhiều chuyện thôi, chứ không có ý gì xấu đâu ạ.”
Ánh mắt Ngọc Anh trở nên sắc lạnh, tràn ngập căm giận. Cô lạnh lùng trả điện thoại cho hai nhân viên rồi bước vào thang máy. Hai người kia sau khi nhận lại điện thoại liền lùi ra xa, nào dám đứng chung thang máy với cô nữa. Trái tim Ngọc Anh lúc này như bị bóp nghẹt. Nhớ lại những lần cười nói với Thảo, cô thấy mình thật ngu ngốc. Thảo nào cô cứ thấy biểu hiện của Thảo không được thân thiện cho lắm, cảm giác như cô ấy luôn né tránh mình, hóa ra là vì cô ấy biết cô chính là tình địch, là người không thể làm bạn. Ngọc Anh khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy chua chát.
La Thái Mẫn đã họp xong, trở về văn phòng. Anh vừa cởi áo khoác treo lên móc, bật máy tính lên thì thư ký Nam đã hớt hải chạy vào, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Anh Mẫn, xem này!” Nam đưa chiếc iPad ra trước mặt Mẫn.
Mẫn chỉ liếc qua bức hình một cái liền trở nên sốt sắng. Bản thân Thảo vốn dĩ đã nhạy cảm như vậy, liệu cô ấy có đủ dũng khí để đối mặt với chuyện này không.
“Giờ phải làm sao đây anh?”
Mẫn vội lấy áo khoác mặc vào, căn dặn thư ký Nam: “Em tìm quản trị viên xóa hết ảnh trong các nhóm chat nội bộ, khóa nhóm chat lại, rồi tìm xem ai là người tung ra những bức ảnh này.”
“Vâng, giờ anh đi đâu vậy?”
“Anh phải qua xem cô ấy thế nào rồi!”
Nam giữ tay anh lại, có vẻ sự lo lắng làm Mẫn hơi mất bình tĩnh. “Anh xem, giờ anh xuất hiện có thay đổi được gì không? Chỉ làm mọi người thêm bàn tán thôi. Chẳng phải anh luôn có kế hoạch ứng phó mọi chuyện sao? Anh đã suy nghĩ sẽ làm gì chưa?”
Lời nói của Nam khiến Mẫn bình tĩnh lại. Có vẻ Nam nói đúng, chưa tính toán gì mà đã hành động không phải tác phong của anh. Nhưng lúc này, trong đầu anh chỉ toàn hiện lên hình ảnh một cô gái nhỏ bé đang trốn ở đâu đó mà khóc lóc, khiến anh không thể nghĩ đến vấn đề gì khác.
“Cứ đến xem tình hình trước đã!” – Mẫn đáp.
Anh bước ra khỏi phòng, chạm ngay ánh mắt lạnh lùng đầy căm giận của Ngọc Anh đang tiến đến gần. Cô muốn hỏi anh rốt cuộc tại sao lại giấu cô chuyện Thảo chính là cô gái trong trái tim anh, khiến cô trở thành con ngốc trước mặt hai người. Vậy mà Mẫn lại không để tâm đến cô, anh chỉ buông ra một câu nói: “Anh xin lỗi, anh có việc đột xuất, sẽ gọi điện cho em sau.” Nói rồi, anh bước những bước chân vội vàng về phía thang máy. Trái tim Ngọc Anh một lần nữa chịu tổn thương. Anh ta đang vội vàng đến bên cô ta sao? Chưa bao giờ cô cảm thấy bản thân bị sỉ nhục như thế này. Bàn tay đang cầm túi xách bên hông bóp chặt lại. Cô mở điện thoại ra, đưa lên tai: “Alo mẹ, con sẽ kết hôn!”
Hôm đó, tuy mẹ cô đã đến gặp bố Mẫn để nói về việc từ bỏ hôn lễ này, nhưng bố anh luôn ra sức nài nỉ, rằng Mẫn chỉ nhất thời chơi đùa một chút thôi chứ anh rất xem trọng hôn lễ này, mong gia đình cô hãy xem xét lại, cứ để Ngọc Anh và Mẫn từ từ tìm hiểu. Chắc chắn ông ấy sẽ không đồng ý cô gái nào bên cạnh Mẫn ngoài Ngọc Anh, nên muốn cô cho anh một cơ hội. Lúc ấy, Ngọc Anh hiểu đó chỉ là sự mong muốn của bố anh, chứ thật sự Mẫn không thể hướng về cô được. Cô đã chấp nhận trở thành một người bạn làm ăn của anh mà thôi.
Cú tát vô hình này lại khiến Ngọc Anh không thể thiện lương được nữa. Cô không thể nhường anh cho một người hèn nhát như Thảo được. Hai người muốn hạnh phúc bên nhau là điều không thể nào.
Mẫn vừa bước ra khỏi thang máy dưới sảnh, đã đụng mặt với bố anh cùng một số thành viên ban hội đồng quản trị. Anh cúi người chào mọi người rồi xin phép quay đi. Bố Mẫn tỏ ra không vui, lên giọng: “Con đi đâu vậy? Mọi người đang muốn gặp con mà con lại bỏ đi đâu?”
“Con xin lỗi, bây giờ con có chút việc gấp.” – Mẫn nhìn qua các vị. – “Cháu xin lỗi, lúc khác cháu sẽ trình bày kế hoạch này được không ạ!” Mọi người không muốn khó xử, mặc dù trong lòng khá khó chịu nhưng vẫn gật đầu cho qua, chỉ có bố anh là hiện rõ vẻ tức giận trên khuôn mặt.
“Con đứng lại cho ta!”
Bước chân vội vàng của Mẫn có chút lưỡng lự, anh dừng lại một nhịp. Bố anh tiếp tục lên tiếng: “Con vào phòng họp ngay! Nếu không đừng trách ta!”
Lời cảnh báo của ông khiến đôi chân của Mẫn khựng lại. Anh chợt nghĩ liệu sự việc này có liên quan đến ông. Anh biết ý ông đang nói đến là gì. Mẫn tức giận nắm chặt tay, chưa bao giờ anh cảm thấy muốn thoát khỏi sự khống chế này đến thế. Anh nghiến răng quay lại, trước mặt mọi người chất vấn ông: “Có phải những bức ảnh đó là do bố tung ra?”
Không khí trở nên căng thẳng. Mọi người biết đây là chuyện riêng của hai bố con ông thì đều tránh đi, bước vào thang máy lên phòng họp trước, chỉ còn lại hai người đối mặt với nhau.
“Đúng vậy thì sao? Ta chỉ muốn cho con bé đó biết đây là thế giới nó không thể bước vào. Nếu con còn muốn tốt cho nó thì hãy tránh xa nó đi!”
Mẫn lắc đầu, ánh mắt đau khổ nhìn ông: “Bố có cần phải áp bức người khác đến vậy không? Giờ con đang nghi ngờ về sự ra đi của mẹ, có phải cũng vì không chịu được sự ép buộc này của bố không!”
Câu nói của anh khiến ông thật sự tức giận. Ông trợn mắt quát lên: “Đồ ngu muội! Rồi một ngày con sẽ thấy, những gì ta làm là vì ai.”
Ông quay lưng bỏ đi, chỉ còn Mẫn bần thần tại chỗ. Giờ đây anh đang phải đối mặt với hai sự lựa chọn. Mẫn suy nghĩ một lúc rồi quyết định quay trở về văn phòng.
Thảo vừa rồi do đi photo tài liệu nên không để ý cuộc gọi của Mẫn. Khi cô quay lại nhìn thấy cuộc gọi nhỡ, liền bấm gọi lại cho anh.