156. Chương 156: Em đúng là hồ ly tinh!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 156: Em đúng là hồ ly tinh!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 156 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có chứa hình ảnh. Nếu bạn không xem được, vui lòng bật chế độ hiển thị ảnh của trình duyệt.
Thảo gật đầu. "Nhưng sao tự nhiên anh lại đặt sáp thơm vậy?"
Mẫn tỏ vẻ mệt mỏi, anh ôm Thảo từ phía sau, gục đầu vào vai cô. "Nó khiến anh cảm thấy dễ chịu, như thể đang ở bên em vậy!"
Trông Mẫn lúc này thật đáng thương, cứ như một chú mèo con sợ bị bỏ rơi mà quấn lấy chủ nhân. Thảo đưa tay vuốt ve má anh, nịnh nọt hỏi:
"Anh nhớ em nhiều đến vậy sao?"
Mẫn gật đầu trên vai cô. Thảo vỗ nhẹ má anh an ủi:
"Em luôn ở bên anh mà. Thôi anh vào phòng nghỉ ngơi một chút đi, để em xem nhà anh có gì ăn được không đã."
Mẫn nũng nịu siết chặt eo cô, đầu lắc lia lịa. Thảo đành bó tay với hành động trẻ con này, chỉ biết lắc đầu cười thầm. Có phải khi yêu, đàn ông thường trở nên như vậy không, giống hệt một đứa trẻ bám mẹ không rời.
Thảo đành kéo anh vào phòng ngủ, đẩy anh ngồi xuống giường.
"Ngoan, nhắm mắt thư giãn một chút đi, em làm đồ ăn xong sẽ gọi anh dậy."
Mẫn lại kéo Thảo vào lòng rồi đẩy cô nằm xuống giường. Trong không gian thế này, sao có thể bỏ qua đôi môi căng mọng ấy chứ? Mẫn mạnh bạo chiếm lấy, như thể đã đói khát từ lâu. Động tác của anh rất nhanh và dứt khoát. Chỉ trong vài giây, chiếc áo sơ mi của cô đã bị bung hàng cúc. Bàn tay anh nắm lấy nơi mềm mại mà vuốt ve, nắn bóp. Thảo hơi giật mình vì sự thô bạo của anh nhưng không thể phản kháng, cơ thể cứ thế mà chiều theo từng cử chỉ. Mẫn nhanh chóng cởi bỏ toàn bộ quần áo vướng víu trên người, hai làn da thịt mát lạnh chạm vào nhau.
Thảo đưa bàn tay sờ lên những lớp cơ săn chắc trên ngực anh, tự hỏi tại sao lại có một người đàn ông hoàn hảo đến vậy hiện diện trước mắt cô, chẳng lẽ kiếp trước cô đã giải cứu thế giới sao? Mẫn trông thấy ánh mắt si mê của Thảo, khóe miệng cong lên cười một cách bí ẩn. Anh chợt nằm ngửa ra, nhướng mày kiêu gợi nhìn cô:
"Nó là của em đấy, thưởng thức đi!"
Thảo phì cười vì sự tự tin thái quá của anh. Cô cũng bắt chước cúi xuống hôn lên môi anh một cái rồi dần dần di chuyển xuống dưới, làm theo cách anh đã làm với cô. Mẫn vẫn nhắm mắt thỏa mãn, tay Thảo xoa xoa tấm lưng mịn màng. Giờ đây Thảo đã thuần thục hơn rất nhiều, đã biết cách trêu đùa, kích thích từng tế bào trong anh, khiến anh sung sướng như lên tận chín tầng mây. Lúc này, Mẫn không thể kìm được tiếng rên rỉ.
"Em đúng là hồ ly tinh!"
Thảo bĩu môi. "Còn anh là sói già!"
Câu nói vừa dứt, thân dưới của cô đã phải đón nhận một vật thể to lớn. Cảm giác sung sướng này khiến Thảo khẽ thốt lên những âm thanh khiến người khác phải đỏ mặt. Mẫn thì mãnh liệt như một cỗ máy, không ngừng hoạt động, làm toàn thân Thảo trở nên tê dại. Cả không gian lúc này dường như chỉ còn hai người, không màng đến bất kỳ chuyện gì bên ngoài, chỉ muốn giải tỏa hết mọi ham muốn trong lòng. Hai thân thể quấn lấy nhau không rời, trao nhau những khát khao cháy bỏng.
Sau khi kết thúc cuộc yêu, Mẫn khá mệt, anh ôm Thảo mà thiếp đi. Thảo sợ làm anh tỉnh giấc nên không dám nhúc nhích, nhưng chiếc bụng đói cứ đánh trống liên hồi khiến cô thấy khó chịu. Nếu cứ thế này thì cả hai sẽ chết đói mất. Thảo đành đợi một lúc cho Mẫn chìm sâu vào giấc ngủ rồi nhẹ nhàng gỡ tay anh, chui ra. Cô bước đến tủ quần áo, chọn đại một chiếc áo sơ mi vừa dài vừa rộng mặc vào. Mùi hương của nó phảng phất lên mũi làm cô nhớ đến ngày đầu tiên khoác lên người chiếc áo của anh. Thảo khẽ mỉm cười, cảm giác bây giờ thật dễ chịu, thật yên bình và ấm áp.
Thảo đến bên tủ lạnh ngó vào, may quá vẫn còn chút thịt bò nhưng lại chẳng có rau gì để xào.