Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 157: Bí mật từ cuốn album
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 157 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tìm kiếm một lúc vẫn không thấy, Thảo bước đến lục thử trong các hộc tủ, bỗng tay cô chạm vào một cuốn sổ dày cộp, có vẻ là album ảnh. Thảo tò mò mở ra. Những bức ảnh Mẫn hồi nhỏ thật đáng yêu, khiến khóe môi cô không kìm được mà tủm tỉm cười. Càng lật xem, Thảo càng thấy hứng thú. Cô vẫn luôn muốn tìm hiểu thêm về Mẫn nhưng chưa biết mở lời thế nào, cũng chưa có cơ hội hỏi. Giờ bắt gặp cuốn album này thật đúng lúc, khi Mẫn dậy Thảo có thể nhắc về nó để hiểu thêm về gia đình anh.
Khi lật đến trang có những bức ảnh chụp gia đình, Thảo đã hiểu vì sao Mẫn lại có vẻ ngoài điển trai đến thế. Khí chất của anh bây giờ rất giống bố anh ngày xưa, còn mẹ anh thì sở hữu nét đẹp dịu hiền nhưng vẫn rạng ngời tươi sáng. Nhưng nhìn mẹ anh, cô lại thấy rất quen mắt, cứ phảng phất hình bóng một người nào đó mà cô chưa thể nhớ ra. Thảo tiếp tục lật đến những trang cuối, là khoảng thời gian Mẫn học cấp 3. Chỉ còn vài bức ảnh chụp cùng bạn bè, không còn thấy bức ảnh gia đình nào nữa. Có lẽ trưởng thành rồi anh không còn thích chụp ảnh, Thảo có chút hụt hẫng. Cô quay lại những trang đầu để xem thêm một lần nữa thì bỗng một bức ảnh rơi ra. Thảo cầm lên xem, bên trong chính là người phụ nữ ấy – người đã tặng cô chiếc vòng tay, người bạn của bố cô. Như chợt nhận ra điều gì đó, Thảo lật nhanh đến trang có tấm ảnh gia đình. Đúng là bà ấy rồi! Dù tuổi tác đã khiến gương mặt bà già đi, nhưng những đường nét vẫn còn như xưa. Thì ra bà ấy chính là mẹ của Mẫn! Thảo quá đỗi ngạc nhiên, đưa tay lên che miệng đang há hốc. Bao nhiêu câu hỏi dồn dập hiện lên trong đầu. Cô quay mặt lại nhìn người đàn ông đang nằm trên giường, tự hỏi: "Rốt cuộc đây là tình huống gì thế này?"
Điện thoại của Mẫn bỗng đổ chuông, cắt ngang dòng suy tư của Thảo. Cô giật mình đóng cuốn album lại, đặt về chỗ cũ. Tâm trạng lúc này quá rối bời, cô cũng không còn nhớ đến việc tìm sạc pin nữa. Thảo đi đến bên chiếc điện thoại đang kêu liên hồi, liếc qua màn hình thấy hiện lên chữ "Bố". Mẫn cũng bị tiếng chuông làm thức giấc, anh mắt nhắm mắt mở, thấy Thảo ngồi bên cạnh thì mỉm cười nắm tay cô. Tay kia anh với lấy điện thoại, cái tên hiện lên trên màn hình khiến hàng lông mày Mẫn chau lại, có vẻ như anh không muốn nhận cuộc gọi này. Mẫn lưỡng lự hai giây rồi vẫn ấn nghe. Thảo ngồi im lặng bên cạnh, chờ anh kết thúc cuộc gọi để hỏi về người phụ nữ ấy.
"- Con đang ở đâu? Đến công ty ngay! Mẫu dây chuyền cặp đôi còn chưa ra mắt mà đã xuất hiện trên trang web khác là sao? - Giọng nói đầy tức giận của bố Mẫn vang lên từ điện thoại."
Ngón tay cái đang vuốt ve bàn tay Thảo chợt dừng lại, vẻ mặt Mẫn biến sắc. Sau khi tắt điện thoại, anh vội đứng dậy, nhặt quần áo mặc vào. Thấy sự khẩn trương của anh như có việc gì đó rất gấp, Thảo lên tiếng hỏi:
- Có chuyện gì sao anh?
- Ừm, công ty có chút chuyện, anh phải qua đó một lát. Để anh gọi taxi cho em về nhé!
Thảo lo lắng đứng bật dậy: - Có gì nghiêm trọng không anh?
Mẫn bước đến gần, hôn lên trán cô: - Không có gì đâu, anh sẽ xử lý nhanh thôi. Anh xin lỗi không thể ăn tối cùng em được rồi.
Thảo lắc đầu: - Không sao đâu, anh cứ đi đi, em tự gọi taxi về được mà.
Mẫn vẫn không yên tâm lắm, muốn đưa Thảo lên taxi rồi mới đi. Nhưng Thảo cứ đẩy anh ra ngoài, rõ ràng công việc của anh đang rất gấp mà anh vẫn còn quan tâm đến cô như vậy. Thảo nhất quyết không chịu, cô không muốn tạo thêm gánh nặng cho anh, giục Mẫn phải nhanh chóng đi xử lý công việc của mình. Anh đành đồng ý. Mẫn hôn lên trán cô một cái nữa rồi vội vàng ra khỏi cửa. Vậy là Thảo vẫn chưa thể mở lời với anh.
Nhìn theo bóng lưng anh bước vào thang máy, lòng Thảo nặng trĩu. Cô cảm thấy thương Mẫn rất nhiều. Cuộc sống của anh luôn dồn dập như những cơn sóng, hết chuyện này lại đến chuyện khác. Còn cô lại tĩnh lặng như một dòng sông, luôn xuôi theo dòng chảy của cuộc sống: sáng đi làm kiếm tiền, tối về nhà nghỉ ngơi.