27. Chương 27: Em cũng thỏa mãn thế còn gì?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 27: Em cũng thỏa mãn thế còn gì?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thấy Thảo có vẻ rất mệt mỏi, Mẫn vội mặc quần áo vào rồi nhặt những món đồ vương vãi dưới đất của Thảo lên, định mặc giúp cô. Thảo chán ghét đẩy anh ra, giật lấy quần áo từ tay anh tự mình mặc vào. Lúc này, lớp trang điểm đã nhòe, son môi đã phai, với bộ dạng này mà ra ngoài, Thảo sẽ chỉ thành trò cười cho mọi người. Cô không biết phải làm gì với anh nữa. Cứ thế này, e rằng cô sẽ còn bị chèn ép nhiều lần. Báo cảnh sát cũng không được, vì chắc chắn cô không thể chống lại người có tiền có quyền như anh ta. Có lẽ Thảo phải tìm cách nào đó để tránh xa Mẫn.
Mẫn cũng cảm thấy có lỗi, anh cúi xuống vuốt ve tóc Thảo, rồi đặt một nụ hôn yêu chiều lên trán cô. Thảo chán ghét đến mức chẳng còn cảm nhận được gì từ nụ hôn ấy nữa. Cô chỉ dùng ánh mắt đỏ hoe tức giận nhìn Mẫn, Mẫn lại mỉm cười hôn lên má cô.
- Vậy tôi đền cho em nhé. Em thích gì nào?
Thảo cảm thấy càng thêm tức giận, anh ta chỉ coi cô như món đồ chơi để thỏa mãn dục vọng thôi sao? Thảo trừng mắt nhìn anh rồi quay về phía cửa kính, nhìn những ánh nắng bắt đầu xuyên qua những đám mây. Vậy là lần thứ hai bị cưỡng đoạt bởi người đàn ông này. Thảo không biết nên làm gì ngoài việc kiềm nén sự tủi nhục. Nếu giờ để mọi người biết được thì chỉ thêm xấu hổ. Công việc này rất tốt, Thảo không muốn đánh mất nó, nhưng sự chiếm hữu của Mẫn đã khiến Thảo không thể chấp nhận được. Cô trầm ngâm một lúc, tại sao mình phải chịu thiệt thòi chứ? Cô nghĩ ngay cả gái làng chơi khi hoàn thành xong giao dịch cũng phải được trả tiền, "chẳng lẽ mình lại miễn phí như vậy sao? Phải đòi hỏi thật nhiều để anh ta biết sợ mà không dám làm càn với mình nữa". Thảo lại quay sang nhìn vào mắt Mẫn hỏi:
- Gì cũng được?
Nghe lời Thảo nói, anh khá bất ngờ nhưng vẫn mỉm cười gật đầu.
- Vậy hãy tặng tôi sợi dây chuyền Happiness đi.
Thật sự Thảo không nghĩ ra được thứ gì, chợt nhớ đến sản phẩm mới của công ty nên cô nói bừa. Nhớ ra giá của nó hơn 2 tỷ, cô lại hơi lúng túng tự hỏi liệu có quá đáng không? "Thôi kệ đi, phải thế mới khiến anh ta biết sợ".
La Thái Mẫn nghe xong thì bật cười, anh đưa tay vuốt tóc cô, vẻ mặt châm chọc.
- Vậy e là em phải chiều tối thêm vài lần nữa rồi.
Thảo cảm thấy như mình bị lừa, nói thế nào cũng không lại được anh ta. Cô hận mình không đủ bản lĩnh mà cấu xé anh ta một trận ngay lúc này, chỉ đành cắn răng chịu đựng, đứng dậy cầm lấy tài liệu định đi ra ngoài.
Mẫn kéo tay Thảo ngồi xuống, dùng tay lau nhẹ khóe môi cô. Nơi ba mươi phút trước còn là đôi môi đỏ mọng xinh xắn, giờ đã trở nên nhợt nhạt, lem luốc.
- Tôi nói Thư ký Nam mang đồ trang điểm tới cho em rồi, em tính ra ngoài với bộ dạng như này sao.
Vừa rồi còn hung bạo như vậy, bây giờ lại cực kỳ ôn hòa dịu dàng. Thảo tự hỏi liệu có phải anh ta là người đa nhân cách, lật mặt còn nhanh hơn lật bánh tráng vậy. Nếu người con gái nào ở cạnh anh ta, chỉ việc chiều theo tính cách của anh ta thôi cũng đủ mệt mỏi rồi.
- Anh Mẫn cần đồ trang điểm làm gì thế?
Nam từ cửa bước vào liền cất tiếng hỏi. Thấy bên trong phòng có sự hiện diện của Thảo, anh ta nhận ra vấn đề, ánh mắt thoáng nét thâm sâu. Anh nhanh chóng đặt chiếc hộp đồ trang điểm lên bàn rồi quay lưng đi vội vã.
- Vậy em đặt ở đây nhé, không làm phiền hai người nữa. Em xin phép có việc bận ạ.
Mẫn gật đầu, mở chiếc hộp ra đặt trước mặt Thảo.
- Em trang điểm lại đi nhé!
Mẫn lại đặt một nụ hôn lên má cô rồi đứng dậy đi về phía bàn làm việc, mở tài liệu ra, tiếp tục hoàn thành công việc còn dang dở. Chính phong thái này đã khiến biết bao cô gái si mê sao? Mọi người đều bị vẻ lịch lãm, tuấn tú bên ngoài này đánh lừa rồi. Nếu mà biết được anh ta là người cuồng bạo, tự mãn, tự tiện làm càn, áp bức người khác như thế nào, e rằng muốn tránh cũng không kịp.
Mẫn đã tập trung vào công việc, Thảo chỉ đành kìm nén cơn giận, tự dặm phấn lại gương mặt. Lúc Thảo đưa gương xuống nhìn vùng cổ thì cơn giận lại nổi lên. Khắp nơi đều là những vết bầm do anh ta để lại. Thảo quay lại trừng mắt nhìn Mẫn, anh vẫn đang say mê với công việc. Thảo phải bóp thật nhiều kem nền để thoa lên vùng cổ đang đỏ ửng, sau đó lại phải dặm thêm vài lớp phấn phủ, cảm giác như cổ còn trắng hơn cả khuôn mặt. Thảo đưa tay vuốt mái tóc lên cao rồi chải. Mẫn nhìn thấy dáng vẻ buộc tóc của cô thì ngồi ngẩn người ra mỉm cười.
- Em nên thả tóc nếu không muốn thu hút sự chú ý từ mọi người. - Mẫn nói rồi hướng mắt về phía gáy Thảo.
Thảo quay sang lườm nguýt Mẫn.
- Còn không phải nhờ anh sao! Ban nãy tôi còn cột tóc, giờ xõa tóc thế này đi ra, anh nghĩ mọi người sẽ không chú ý sao? - Thảo nói trong tức giận, dùng tay bóp mạnh một đường kem nền dài thoa lên sau gáy.
- Em cũng thỏa mãn thế còn gì? - Mẫn bày ra điệu cười mỉa mai khi thấy biểu hiện cau có của Thảo.