Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 28: Để tôi đưa em về?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo vội vã bước ra ngoài, hai tay ôm chặt tài liệu trước ngực. Cô lo sợ mọi người sẽ nhìn thấy những dấu vết đáng xấu hổ trên người mình. Lúc này, công ty đã khá đông người, nhưng vì mọi người thường xuyên ra vào phòng giám đốc để nộp báo cáo, nên khi Thảo bước ra, không ai tỏ vẻ nghi ngờ gì. Cô không hề hay biết, cách đó không xa, một ánh mắt đầy bất mãn đang dõi theo cô.
Trưởng phòng Hà đi đến bàn của Thảo, nhìn thấy quanh cổ cô có những vết ửng đỏ đã cố tình che mờ, tâm trạng bà ta lập tức trở nên tệ hại. Bà ném mạnh xấp tài liệu xuống bàn và cất tiếng:
- Báo cáo này tôi không chấp nhận. Làm lại!
Thảo giật mình ngẩng đầu lên hỏi:
- Tại sao vậy chị? Em đã kiểm tra kỹ lưỡng rồi, hôm qua đã được chị duyệt rồi mà.
- Tôi bảo làm lại thì làm lại, sao cô cứ thích cãi lại thế? Tôi khuyên cô mới vào thì nên tập trung làm việc, đây không phải chỗ để cô đùa giỡn đâu! – Trưởng phòng Hà lớn tiếng quát rồi quay lưng bỏ đi.
Mọi người bị tiếng quát của Trưởng phòng Hà thu hút, mọi ánh mắt đổ dồn về phía Thảo. Cô buồn bã gục đầu xuống bàn, tự hỏi cuộc đời sao lại hành hạ một con người nhỏ bé như cô thế này? Thảo tủi thân muốn khóc mà không dám. Cuộc họp chuẩn bị diễn ra rồi, bao nhiêu tâm huyết của mình không thể để đổ sông đổ bể được. Phải mạnh mẽ lên!
- Thảo đến sớm thế? Đã ăn sáng chưa? – Mai vừa tới công ty, từ phía sau vỗ nhẹ vào vai Thảo.
- Ừm Mai, mình ăn rồi. – Thảo cố nặn ra một nụ cười đáp lời.
Nhìn thấy vẻ mặt ủ rũ của Thảo, Mai nghĩ cô đang lo cho phần thuyết trình nên cố tình chọc cô vui lên.
- Sao mặt mũi ủ rũ thế kia? Run hả… hihi.
Thảo vẫn gục đầu trên bàn, gật đầu buồn bã, nhưng là vì một chuyện khác chứ không như Mai nghĩ. Cô suy nghĩ một lát, liền bật dậy khẽ hỏi Mai:
- Mai ơi, sau khi buổi lễ ra mắt sản phẩm kết thúc, Tổng giám đốc sẽ về lại trụ sở chính đúng không?
- Ừ hình như thế, sao vậy… Tiếc rồi à? – Mai cười mỉa mai châm chọc.
- Không, vậy là tốt rồi. – Thảo nói rồi lấy lại bình tĩnh, cô tự trấn an bản thân rằng “sau khi anh ta đi thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.”
Mọi người đã tập trung tại phòng họp, Thảo ngồi cạnh Mai. Sau khi các tổ lần lượt lên trình bày nội dung, các cổ đông được mời tham dự đều khá hài lòng. Chỉ duy nhất người mẫu đại diện là vẫn chưa chịu ký hợp đồng. Trưởng phòng Hà liền đề xuất Mai và Thảo tiếp nhận công việc này, trong vòng một tuần phải có được chữ ký của người mẫu đại diện.
Thảo và Mai chỉ biết nhìn nhau méo mặt. Tuy Thảo tốt nghiệp Đại học Ngoại Thương, khi đi học cũng không ít lần tham gia các hoạt động phải đi xin tài trợ từ các thương hiệu lớn nhỏ, nhưng đây là lần đầu làm một dự án lớn như vậy, Thảo không khỏi cảm thấy áp lực đè nặng. Cô nhìn sang La Thái Mẫn, anh vẫn giữ vẻ điềm đạm, ngồi vắt chéo chân, hai tay đan vào nhau đặt trên đùi, nghiêm túc lắng nghe mọi người phát biểu. Khi thấy Thảo quay sang nhìn mình, anh chỉ khẽ cười rồi gật đầu. Mọi việc đã được quyết định xong, cuộc họp kết thúc.
Sự cuồng bạo của Mẫn vào sáng nay thỉnh thoảng vẫn khiến cô nhói đau ở hạ thân. Lại còn phải sửa lại báo cáo, Thảo thật sự muốn nguyền rủa anh ta. Chẳng phải tất cả mọi chuyện đều do anh ta gây ra sao? Thảo không thể tưởng tượng được có ngày mình lại trở thành trò tiêu khiển cho người khác như thế này. Cô cố gắng tập trung làm việc không ngừng nghỉ để hoàn thành công việc.
Tối muộn, mọi người đã tan làm hết. Sau khi gửi báo cáo qua email cho Trưởng phòng Hà xong, Thảo mới vươn vai thở phào nhẹ nhõm. Cô liền gọi điện rủ Phúc và Nga đi giải tỏa căng thẳng. Khoảng thời gian này đúng là quá nhiều áp lực đè nặng lên tấm thân nhỏ bé của cô rồi.
La Thái Mẫn vẫn cảm thấy có chút hối hận với Thảo vì đã không kiềm chế được ham muốn của chính mình. Anh đợi Thảo dưới sảnh, muốn đưa cô về. Thảo nhìn thấy bóng dáng anh, vẻ mặt lập tức trở nên cảnh giác. Mẫn bước đến trước mặt cô, nhẹ giọng nói:
- Để tôi đưa em về?
Thảo vẫn tỏ thái độ không vui, lùi lại, giữ khoảng cách với anh. Cô thẳng thừng từ chối:
- Tôi không muốn, anh sẽ phải trả giá vì những gì đã làm với tôi!
Thảo né sang một bên, đi thẳng ra ngoài nơi chiếc taxi đã đợi sẵn trước cổng. Mẫn chỉ biết bất lực nhìn theo bóng cô. Có vẻ như cô đã căm ghét anh rất nhiều. Mẫn khẽ nhếch môi cười. Cô càng mạnh mẽ như vậy chỉ càng khiến anh thêm thích thú mà thôi. Tại sao cô không chịu ngoan ngoãn mà ngả vào lòng anh như mọi cô gái khác? Có một chỗ dựa cao cấp như anh mà vẫn không hài lòng sao?
[Tại quán nhậu]