32. Chương 32: Em đúng là cô gái khó chiều!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 32: Em đúng là cô gái khó chiều!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nga vừa đi làm về, thấy Thảo đang sắp xếp hành lý liền hỏi:
- Mày đi đâu đấy?
- Đi gặp đại minh tinh đây... haizz, lại còn phải đi một mình nữa chứ. - Thảo vừa kéo vali ra ngoài vừa than thở.
- Thôi cố gắng đi, như vậy cũng là một trải nghiệm tốt mà. Đi đường cẩn thận, tới nơi nhớ nhắn tin cho tao.
Đúng 7 giờ tối, Thảo đứng đợi xe ở sảnh chung cư cùng hành lý đã sắp xếp xong. Cô không biết liệu người đưa đón cô có đáng tin cậy hay giúp được gì cho cô không. Nếu đi với một người trong phòng thì cũng được, ít ra còn quen biết có thể nói chuyện. Thảo ngồi trên lan can bậc thang, hai chân đung đưa, tay lướt điện thoại. Khoảng mười phút sau, một chiếc xe dừng trước cửa. Thảo quay lại, biểu cảm trở nên cứng đờ, dở khóc dở cười.
- Sao lại là anh?
La Thái Mẫn từ trên xe bước xuống, thần thái anh ta sao có thể hoàn hảo đến thế. Dù chỉ là trang phục thường ngày với chiếc quần tây trắng và áo sơ mi xanh đơn giản, anh vẫn toát lên sức hút lạ thường. Mái tóc không còn dùng keo chải chuốt, chỉ hất sang hai bên tự nhiên, trông anh trẻ hơn nhiều so với hình ảnh nghiêm nghị ở công ty. La Thái Mẫn nhìn thấy Thảo liền mỉm cười, bước đến cầm hành lý của cô bỏ vào cốp sau, rồi quay lại mở cửa xe, ra hiệu cho cô bước vào bằng ánh mắt.
- Sao lại là anh? - Thảo chau mày nhìn La Thái Mẫn.
- Đối với em, tôi là sự lựa chọn tốt nhất không phải sao?
- Đương nhiên là không rồi, tôi có thể đi với Mai hoặc một đồng nghiệp khác.
La Thái Mẫn chỉ đưa tay xoa đầu Thảo, mỉm cười nói:
- Em đúng là cô gái khó chiều!
Anh với tay kéo dây an toàn thắt cho Thảo, sau đó nổ máy di chuyển. La Thái Mẫn lại hành động một cách khó hiểu, dù là thần tiên cũng khó lòng đoán được anh ta đang nghĩ gì.
Chuyến bay hạ cánh tại sân bay quốc tế Đà Nẵng lúc 21 giờ 30. Khi đến nơi ở, Thảo kinh ngạc đến há hốc mồm, không dám bước vào. "Gì chứ, chỉ là đi công tác thôi mà có cần phải ở Resort sang trọng thế này không vậy?". Sáng nay trưởng phòng Hà còn bắt cô phải tự chịu chi phí di chuyển, vậy mà giờ lại được ở nơi cao cấp thế này. Giờ thì Thảo đã hiểu 'sự lựa chọn tốt nhất' mà La Thái Mẫn nói là gì rồi.
- Sao thế? Vào đi. - La Thái Mẫn thấy Thảo cứ đứng đực ra, bèn lên tiếng thúc giục.
Thảo mím môi lại, phồng má, miễn cưỡng đi theo sau La Thái Mẫn. Tới quầy lễ tân, cô đứng khép nép phía sau anh, đưa mắt ngắm nhìn không gian lung linh, sang trọng. Nhân viên lễ tân lên tiếng:
- Dạ em chào anh chị, vui lòng cho em xin căn cước công dân để kiểm tra phòng cho mình ạ.
La Thái Mẫn từ chiếc ví rút thẻ của mình ra, rồi đưa mắt ra hiệu cho Thảo lấy thẻ căn cước. Thảo cứ lúng túng, chưa hiểu vì đây là lần đầu cô đến nơi cao cấp thế này. La Thái Mẫn liền đến gần, mở túi xách của cô ra, lấy chiếc ví. Cầm tấm thẻ căn cước của Thảo, anh phì cười một tiếng. Thảo chợt nhớ ra bức ảnh thẻ ngáo ngơ, kinh khủng của mình trên đó, xấu hổ muốn giật lại nhưng không kịp, anh đã đưa cho cô lễ tân mất rồi.
- Dạ, số thẻ của anh chị đã được đặt căn Villas Luxury khu B (Căn hộ cao cấp dành cho gia đình), thời gian là hai ngày hai đêm. Đây là chìa khóa phòng. Anh chị vui lòng đợi một lát, sẽ có nhân viên đến đưa anh chị về căn hộ.
Thảo mở to mắt nhìn qua phía La Thái Mẫn, nói nhỏ, sợ nhân viên lễ tân nghe thấy: - Sao lại chỉ có một chìa khóa?
La Thái Mẫn bật cười, gõ nhẹ lên trán cô: - Đây là căn hộ có hai phòng ngủ, yên tâm đi.
Thảo vẫn trừng mắt nhìn La Thái Mẫn, trong đầu thầm nghĩ: "Yên tâm được mới lạ!". Thấy vẻ mặt cau có của Thảo lúc này, La Thái Mẫn nở một nụ cười nguy hiểm, tiến đến cúi sát vào tai cô nói nhỏ:
- Đương nhiên, em có thể ở cùng phòng với tôi nếu muốn. - Sau đó, anh ta nháy mắt một cái đầy ám muội.
- Anh đừng có nằm mơ. - Thảo đẩy La Thái Mẫn ra, liếc anh một cái rồi quay ra sảnh ngồi đợi, cầm điện thoại nhắn tin báo bình an cho gia đình và Nga.