Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 33: Tôi chỉ sợ em lại bị lừa thôi!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tuy là buổi tối nhưng khu nghỉ dưỡng vẫn còn khá đông khách đang đợi làm thủ tục nhận phòng, đây là một trong những nơi cao cấp và đẹp nhất tại Đà Nẵng.
Thấy Thảo đang ngồi một mình, một chàng trai tiến đến bắt chuyện. Có lẽ vẻ ngoài xinh đẹp của Thảo đã thu hút sự chú ý của anh ta.
- Chào em! Anh để quên điện thoại ở nhà, em có thể cho anh mượn tạm điện thoại một chút được không?
Nhìn người đàn ông đứng trước mặt có vẻ tử tế, phong thái của anh ta không khác Mẫn là mấy, chỉ kém điển trai hơn một chút, Thảo lịch sự đưa điện thoại cho anh ta mượn.
La Thái Mẫn nhìn cảnh tượng trước mắt thì có chút khó chịu. Anh bước về phía Thảo, ôm lấy eo cô, đưa mắt khiêu khích chàng trai đối diện.
- Anh làm gì vậy? - Thảo bất ngờ quay lại gỡ tay Mẫn ra.
Những gân xanh trên tay anh nổi lên, ghì chặt eo cô. Thảo không thể thoát khỏi tay Mẫn được. Chàng trai hiểu ra vấn đề, trả lại điện thoại cho Thảo và nói:
- Cảm ơn em, anh gọi được rồi!
Nhưng không quên nháy mắt với Thảo một cái trước khi rời đi. La Thái Mẫn hừ lạnh, ánh mắt lạnh băng nhìn theo chàng trai đó cho đến khi anh ta đi khuất. Biểu hiện lúc này của Mẫn khiến Thảo nhìn anh với vẻ mặt khó hiểu, "không lẽ anh ta đang ghen sao?". Cô khẽ mỉm cười, thấy Mẫn quay lại nhìn mình, Thảo liền trêu chọc:
- Anh là đang ghen sao?
La Thái Mẫn ghé sát vào tai Thảo, tiếng nói của anh khiến cơ thể cô nhột nhột, khẽ rụt người lại.
- Tôi chỉ sợ em lại bị lừa thôi!
Thảo hắng giọng một tiếng "hừm", vẻ mặt hậm hực nhìn Mẫn. Anh vẫn cứ khiến cô nhớ lại cái đêm chết tiệt ấy sao.
Xe điện đã đến đón hai người, Thảo bước lên trước mà không thèm để ý đến Mẫn. Đến căn hộ, Thảo lại một lần nữa kinh ngạc. Đúng là căn hộ cao cấp thật khác biệt, bên trong có đầy đủ các tiện nghi sang trọng, còn có hai phòng ngủ hướng ra biển. Thảo đi vào phòng, nằm trên chiếc giường to và mềm mịn, cảm giác thật thoải mái biết bao. Giá như không phải đi công tác, cô sẽ chỉ muốn ngủ cả ngày trên chiếc giường này. Nghĩ đến việc phải lấy được hợp đồng, cảm giác sung sướng lập tức tan biến. Thảo dùng hai tay ôm đầu thở dài, lăn qua lăn lại trên giường.
La Thái Mẫn đứng dựa ở cửa, thấy hành động của Thảo không nhịn được mà bật cười. Thảo nghe tiếng động, lập tức bật dậy.
- Anh vào đây làm gì? - Thảo khó chịu nhìn Mẫn, rồi chạy vội về phía cửa, định đóng lại.
Mẫn dùng tay chặn lại.
- Có vẻ như em không biết đói nhỉ? - Mẫn châm chọc rồi nhìn xuống bụng cô.
Lúc này, chiếc bụng xẹp lép của Thảo đã phản chủ, nó biểu tình dữ dội, phát ra những tiếng kêu réo. Thảo xấu hổ đến mức chỉ muốn đào một cái hố để chui xuống đất.
Mẫn thấy vậy liền bật cười. - Thay đồ đi, tối đưa em đi ăn, nếu không đêm nay em ngất ra đấy, tôi sẽ không chịu trách nhiệm đâu.
Nghe thấy những lời nói đầy ẩn ý của anh, Thảo trừng mắt nhìn Mẫn đe dọa: - Anh dám!
Thảo chỉ đành nghe theo lời mách bảo của cái bụng đói. Cô đóng cửa lại, thay một chiếc váy hoa màu hồng đơn giản, chải lại tóc rồi đánh chút son, xịt một chút nước hoa lên người. Khi cô đi ra phòng khách, La Thái Mẫn đang ngồi đọc tờ báo đặt sẵn trên bàn. Thấy Thảo bước ra, anh buông tờ báo xuống, say mê nhìn Thảo.
- Em như vậy là muốn quyến rũ tôi sao? - Ánh mắt Mẫn quét một lượt từ đầu đến chân Thảo.
Thảo cảm nhận được hơi thở nguy hiểm, quay lại chạy vội vào phòng. Mẫn không nhịn được cười, đứng dậy bước theo sau.