34. Chương 34: Anh không muốn ăn chút gì sao?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 34: Anh không muốn ăn chút gì sao?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 34 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai tay Thảo ra sức đẩy Mẫn ra, nhưng cô phải có sức mạnh gấp mười lần mới mong đẩy Mẫn ra được. Cô chợt nhớ đến cách mình đã đối phó với tên Nhã chiều hôm trước, nhưng La Thái Mẫn lại tỏ ra rất chuyên nghiệp. Anh không vồ vập như Nhã, mà lúc thì nhẹ nhàng kích thích, lúc lại thô bạo chiếm đoạt, khiến Thảo hoàn toàn không có cơ hội phản kháng.
Sau khi hôn thỏa thích, La Thái Mẫn đưa mặt lại gần tai Thảo, anh nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô, hít hà mùi hương tỏa ra từ cơ thể.
- Mùi hương trên cơ thể em là từ đâu ra? - Mẫn nhắm mắt thưởng thức.
Thảo nằm bất động không dám lên tiếng, sợ bất kỳ hành động nào của cô sẽ làm cho anh càng thêm kích động. Mẫn thấy Thảo im lặng thì hôn nhẹ lên tóc cô một cái rồi ngồi dậy mỉm cười nói:
- Đi ăn thôi, tôi không muốn em chết đói đâu.
Thảo không thể biết La Thái Mẫn đã phải kiềm chế đến mức nào để không đi quá giới hạn với cô. Anh bước ra khỏi nhà, châm một điếu thuốc. Đây là thói quen mỗi khi Mẫn cảm thấy căng thẳng, khói thuốc giúp anh trấn tĩnh lại.
Thảo vẫn chưa dám ra ngoài, cô không hiểu rốt cuộc Mẫn có ý đồ gì với cô. Là chút ham muốn yêu đương hay chỉ đơn thuần là khát vọng chiếm đoạt thể xác? Ước gì cô có thể chui vào trong đầu anh để biết rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Thấy Thảo mãi không chịu ra ngoài, Mẫn vội vã quay lại căn hộ. Anh gõ cửa phòng Thảo, cô vẫn không lên tiếng. Anh càng lúc càng sốt ruột đập mạnh vào cửa như muốn phá tung nó ra. Sợ anh phá nát nơi này mất, Thảo đành lên tiếng.
- Tôi muốn đi ngủ, tôi không muốn ăn!
Tiếng đập cửa không còn nữa, chỉ nghe thấy Mẫn nhẹ giọng nói.
- Tôi gọi đồ ăn cho em, tôi sẽ để ở ngoài bàn, em hãy ra ăn một chút.
- Được rồi! Anh cứ để đó đi.
Nghe được giọng điệu khá bình ổn của Thảo, La Thái Mẫn mới yên tâm quay trở về phòng. Vừa rồi anh thật sự lo lắng, anh sợ Thảo sẽ nghĩ quẩn làm điều gì đó dại dột. Mẫn tự hỏi liệu mình có phải đã cưỡng ép cô ấy quá đáng rồi không. Mỗi lần ở cạnh Thảo, anh luôn cảm thấy một khát khao được chạm vào cô, được hít hà mùi thơm trên cơ thể và cả cảm giác khoái lạc khi ở bên trong cô, khiến anh không thể kiềm chế được ham muốn của bản thân. Mẫn nhận ra trong lòng đã thấp thoáng nỗi sợ mất đi cô ấy, anh tự hỏi, liệu đây có phải là tình yêu?
Bây giờ đã là 11 giờ đêm, bụng Thảo đói cồn cào đến mức không thể ngủ được. Cô nghĩ chắc giờ này Mẫn đã ngủ rồi, nhẹ nhàng bước ra ngoài phòng bếp. Nhìn đồ ăn trên bàn, Thảo sáng bừng mắt, quên luôn cơn tức giận với Mẫn. Có há cảo, cháo và bánh ngọt.
Toàn là những món ăn nhẹ yêu thích của cô. Người đàn ông này vừa bá đạo lại vừa chu đáo đến thế, bảo sao trái tim thiếu nữ lại không rung động cho được. Thảo lén nhìn về phía phòng Mẫn, đèn vẫn chưa tắt, có lẽ anh vẫn chưa ngủ. Thảo vội cầm lấy chiếc bánh rồi rón rén trở về phòng. Ngồi trong phòng, Thảo chợt nghĩ: "Không biết La Thái Mẫn đã ăn gì chưa?" Nhìn bàn đồ ăn còn nguyên trong hộp khi nãy, cô nghĩ chắc anh vẫn chưa ăn gì. "Chẳng lẽ anh ta không biết đói hay sao?" Nói rồi cô lại tự nhủ: "Thôi kệ đi, anh ta ăn hay không thì có liên quan gì đến mình đâu?" Rồi cô lại bảo: "Thôi, đi ngủ."
Nằm một lúc Thảo vẫn trằn trọc khó ngủ. Nhớ lại hành động lo lắng của anh khi nãy, lòng cô chợt dâng lên một cảm giác khó tả. Liệu có phải anh thật sự lo cô sẽ xảy ra chuyện gì không? Rốt cuộc Mẫn có ý gì với cô? Là sợ mất đi 'công cụ' để giải tỏa dục vọng, hay là thực sự có chút quan tâm đến cô? Thảo vẫn không dám tin rằng anh có thể dành chút tình cảm nào cho mình.
Cái bụng cứ biểu tình ọ ọt không ngừng, thôi thì cứ phải vỗ về nó cái đã. Cô bật dậy, nhẹ nhàng bước ra ngoài. Phòng La Thái Mẫn vẫn sáng đèn, nhìn đồ ăn trên bàn vẫn như cũ. Không hiểu động lực nào thôi thúc cô đi tới phòng Mẫn và gõ cửa nhẹ nhàng.
*Cốc... cốc*
Vừa gõ xong, Thảo liền cảm thấy hối hận, vội quay đi, thầm tự chửi: "Mày làm cái quái gì thế hả Thảo, điên rồi, điên thật rồi!"
- Vào đi. - Giọng nói trầm ấm của Mẫn vang lên khiến bước chân cô khựng lại. Thôi thì cứ giả vờ mời anh ra ăn tối vậy. Thảo cầm lấy tay nắm cửa, định mở ra rồi lại thôi, cô chỉ đứng ngoài nói vọng vào.
- Anh không muốn ăn chút gì sao?