Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 35: Em ngủ chưa?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
La Thái Mẫn chưa kịp đáp lời, bởi anh đang tập trung xử lý công việc cho ngày mai. Nhưng khi nghe Thảo hỏi, bụng anh cũng cảm thấy cồn cào đói, bèn đứng dậy tiến đến mở cửa.
Bên ngoài, không thấy Mẫn hồi đáp, Thảo thở dài một tiếng, toan quay người bỏ đi thì thấy anh mở cửa. Cô nhìn gương mặt anh thoáng vẻ mệt mỏi, liếc vào trong phòng, cô thấy chiếc laptop vẫn đang chạy, bàn làm việc chất đầy tài liệu, bên cạnh là một ly cà phê đã cạn khô. Lòng Thảo bỗng chốc rung động khẽ khàng. Người đàn ông đứng trước mặt cô lúc này, không chỉ tài giỏi và nghiêm túc trong công việc, mà còn toát lên một vẻ cô độc khó tả.
La Thái Mẫn tiến đến nhà bếp, nơi bàn ăn đã bày sẵn, nhưng những món ăn trên bàn đã nguội lạnh. Anh cầm đũa toan gắp một miếng há cảo thì Thảo đã giật lấy đĩa bánh khỏi tay anh.
- Nguội hết rồi, để tôi hâm nóng cho anh.
Nói đoạn, cô cầm đĩa bánh đặt vào lò vi sóng. Tiếp đó, tô cháo và bánh mì cũng được cô cho vào lò quay, hâm nóng.
La Thái Mẫn dõi theo từng hành động của cô, khóe môi không ngừng nở nụ cười mãn nguyện.
- Sao tự nhiên em lại tốt bụng vậy?
Thảo im lặng không đáp lời. Cô cũng không hiểu sao mình lại làm như vậy, chỉ là những hành động bất giác, theo bản năng mà thôi. Cô đặt thức ăn đã hâm nóng lên bàn cho anh rồi nói:
- Anh ăn đi, tôi đi ngủ đây!
- Em không ăn sao?
- Tôi ăn bánh mì rồi.
La Thái Mẫn khẽ mỉm cười gật đầu, dõi theo bóng lưng Thảo trở về phòng. Thực ra, chỉ có anh là biết rõ, Thảo một mình hay cùng với ai khác đến đây cũng không thể lấy được chữ ký của Hà Anh, bởi người mà Hà Anh muốn gặp chính là anh. Tháng trước, khi đề xuất Hà Anh làm người mẫu đại diện, lòng anh đã dấy lên chút lo lắng. Cô ta chính là bạn gái cũ của anh, dù đã chia tay hai năm, Hà Anh vẫn luôn quấy rầy anh, cố chấp không buông tha. Việc cô ta không chịu ký hợp đồng cho đến giờ cũng dễ hiểu, chính là muốn ép anh phải đến gặp mặt. Vì vậy, anh không thể để Thảo đi một mình. Dù sao, anh cũng cần phải giải quyết dứt điểm cả chuyện tình cảm lẫn công việc một cách rõ ràng.
Thảo trở về phòng, cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Cô nhớ lại dáng vẻ vừa rồi của La Thái Mẫn, cái vẻ đẹp ấy đúng là khiến người khác phải khó chịu. Cô vắt tay lên trán suy nghĩ. Những hành động của Mẫn khiến cô lúc thì cảm thấy anh đang điên cuồng độc chiếm, lúc lại thấy anh đang ra sức cưng chiều. Thảo không biết phải đối diện với những cảm xúc mâu thuẫn này thế nào, lúc thì giận đến không thôi, lúc lại mềm lòng thương cảm.
Chợt nghĩ đến công việc ngày mai, lòng Thảo lại càng thêm lo lắng. Liệu ngày mai có thể gặp được Hà Anh không? La Thái Mẫn có thật sự giúp cô không? Nếu ngày mai không thể ký được hợp đồng thì công ty sẽ ra sao? Đang rối bời trong mớ suy nghĩ ấy, bỗng có tiếng gõ cửa.
- Em đã ngủ chưa?
Thảo không lên tiếng, cô nhắm mắt giả vờ ngủ. Mẫn chỉ nói vọng vào phòng:
- Về việc ngày mai em không cần lo, ngủ sớm đi! Ngủ ngon!
Vậy là La Thái Mẫn đã có sắp xếp gì rồi sao? Tại sao cô lại không cần lo chứ? Ý anh là gì? Thảo vội bật dậy chạy ra mở cửa.
- Anh nói vậy là sao?
La Thái Mẫn nhìn thấy bộ dạng của cô lúc này, ánh mắt trở nên thâm trầm. Do cô quá vội vàng mà quên mất mình đã tháo áo ngực và thay đồ ngủ. Chiếc váy hai dây suông mỏng làm lộ rõ những đường cong mềm mại của Thảo, đặc biệt là vòng một ẩn hiện mờ ảo dưới lớp vải. Mái tóc dài buông xõa hờ hững trên vai. Thảo nhận ra vấn đề, ngay lập tức muốn đóng cửa lại nhưng đã quá muộn. Mẫn đã đẩy cửa bước vào, ép Thảo vào tường, đưa tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô.
- Em lại muốn quyến rũ tôi?
Thảo lo sợ, vội vàng giải thích:
- Không phải, tại tôi gấp quá nên...
Chưa nói hết câu thì đôi môi của Thảo đã bị Mẫn khóa chặt. Thực sự Mẫn đã không còn kiềm chế được nữa. Cơ thể mỏng manh, phảng phất mùi hương mê hoặc ngay trước mặt khiến anh khao khát tột độ, anh phải chiếm hữu cô. La Thái Mẫn trở nên hung bạo, đưa tay xé rách váy của cô. Kỳ lạ là Thảo lại không còn phản kháng, mà thả lỏng phối hợp theo. Có lẽ, lúc này trong lòng Thảo cũng đang khao khát được chạm vào thân thể hoàn mỹ ngay trước mắt.