59. Chương 59: Em rất nhớ anh!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 59: Em rất nhớ anh!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo hơi giật mình ngước nhìn Phúc một cái, rồi lại nhìn vào máy ảnh, đáp: "Đối tượng nào chứ, tao còn đang lo không theo kịp công việc đây."
Phúc khẽ mỉm cười, lại lên tiếng trêu chọc: "Sao, không có anh nào để ý à?"
Thảo ngẩng lên trừng mắt nhìn Phúc, ánh mắt như muốn nói: "Mày có thôi đi không hả?" Phúc hiểu ý, chỉ bật cười rồi búng nhẹ một cái vào trán Thảo.
Điện thoại của Thảo đổ chuông trong túi xách, nhưng vì lúc ở công ty về cô vẫn để chế độ im lặng nên không hề hay biết, vẫn đang mải trêu đùa cùng Phúc.
La Thái Mẫn đang ngồi trong xe đỗ bên đường, ánh mắt trở nên sắc lạnh, nắm chặt chiếc điện thoại trong tay. Anh đã cố gắng hoàn thành công việc thật nhanh để ghé qua gặp Thảo, không ngờ trên đường về lại bắt gặp cô đang ngồi cười đùa vui vẻ với một người đàn ông khác. Mẫn có chút tức giận. Chẳng lẽ cô ấy không hề nhớ anh, giống như anh đang mong nhớ cô ấy sao?
Mẫn không thể kiên nhẫn thêm nữa, anh mở cửa xe bước xuống, tiến về phía hai người. Thảo và Phúc đang bàn luận về bức ảnh thì thấy có người đứng cạnh mình, bèn ngẩng đầu lên. Thảo bất ngờ đứng bật dậy: "Sao anh lại ở đây?" Phúc nghi hoặc nhìn Mẫn rồi lại nhìn Thảo, đang tò mò không biết người đàn ông trước mặt là ai thì Mẫn đã lên tiếng.
"Xin lỗi, tôi có việc cần gặp cô ấy!" Mẫn nói rồi cầm lấy túi xách dưới ghế của Thảo, sau đó kéo tay cô ra ngoài. Hành động của anh quá gấp gáp khiến Thảo chưa kịp phản ứng, cứ thế bị Mẫn kéo đi. Phúc đơ người, chưa hiểu sự tình, nhìn theo bóng hai người họ. Vài giây sau, Phúc mới hoàn hồn đuổi theo, giữ tay Thảo lại và lên tiếng.
"Xin hỏi anh là ai?" La Thái Mẫn đưa mắt nhìn cánh tay Thảo đang bị Phúc giữ lại, rồi lại nhìn lên mặt cô, khẽ chau mày, như muốn nghe câu trả lời từ Thảo.
Thảo đành lên tiếng giải thích: "À, anh ấy là người quen của tao. Bây giờ tao có chút việc, rảnh sẽ gọi điện cho mày nha." Thảo tỏ vẻ có lỗi rồi tươi cười để xua tan bầu không khí căng thẳng, lại nhìn về phía La Thái Mẫn nói: "Đây là Phúc, bạn thân của em."
Mẫn khẽ gật đầu với Phúc, vẻ mặt vẫn lạnh băng, rồi cầm tay dắt Thảo lên xe. Phúc đứng nhìn theo bóng hai người, nhìn biểu hiện của Mẫn, Phúc biết đó không phải là người quen bình thường. Liệu Thảo có điều gì khó nói không? Trong lòng anh không ngừng lo lắng.
La Thái Mẫn tâm trạng không vui, anh nhìn ra ngoài cửa kính trong im lặng. Có vẻ anh cần bình tĩnh lại một chút, đây không phải là tác phong của anh, hấp tấp và vội vã như vậy. Thảo thấy tâm tình Mẫn không tốt, khẽ lên tiếng: "Bọn em là bạn thân lâu năm rồi, sao anh biết em ở đây thế?"
Mẫn cầm lấy túi xách của Thảo, mở ra xem. Chiếc điện thoại vẫn nằm im lìm bên trong, trong khi anh đã gọi hơn năm cuộc mà không được. Thảo thấy vậy liền cầm lấy điện thoại mở ra xem. Mẫn nhìn thấy trên màn hình chờ, số của anh vẫn chưa được lưu. Anh cười trừ. Thảo cảm thấy có lỗi, đưa ánh mắt ăn năn nhìn Mẫn.
"Em xin lỗi, tại đi làm em để chế độ im lặng mà. Em đã đợi tin nhắn từ anh cả ngày, cứ nghĩ là anh sẽ không gọi cho em nữa..." La Thái Mẫn có chút nhẹ lòng, anh đưa tay lên xoa đầu Thảo, ôn nhu nói: "Anh mới về lại công ty nên có nhiều việc cần giải quyết, anh đã cố gắng xong sớm để đến gặp em.