Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 60: Anh muốn xem có an toàn không!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Thảo khẽ gật đầu, cơ thể ấm áp và mùi hương này khiến cô không muốn buông ra. Cô thật sự mừng vì anh đã thổ lộ với cô nhiều hơn trước. Thảo mở điện thoại để lưu số của Mẫn. Cô không suy nghĩ nhiều mà gõ tên chủ nhân của số điện thoại là "tổng giám đốc". La Thái Mẫn khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm Thảo. Nhận ra dường như mình vừa làm điều gì đó không đúng, Thảo nhìn anh hỏi:
- Anh lưu số của em là gì thế?
Mẫn khẽ hắng giọng, quay về phía vô lăng ô tô, thái độ khá mờ ám. Thảo liền quấy rầy, muốn anh khai ra ngay. La Thái Mẫn bật cười.
- Vậy em tự xem đi!
Thảo không ngần ngại thò tay vào túi quần của Mẫn định lấy chiếc điện thoại. Nhưng vì túi quần khi ngồi khá chặt, cô khó khăn lắm mới đút tay vào được. Hành động này của Thảo chợt khơi gợi ham muốn trong Mẫn. Anh ghé sát vào tai Thảo nói nhỏ:
- Em đang cố tìm thứ gì vậy?
- Còn thứ gì nữa, điện thoại của anh.
- Anh thấy có vẻ em muốn tìm thứ khác.
Thảo nhận ra vấn đề, lườm Mẫn một cái rồi rút tay ra. Cô cầm lấy điện thoại giả vờ mở xem thông báo. Không ngờ cô lại nhạy cảm đến vậy, La Thái Mẫn khoái chí bật cười.
Nhìn thấy cổ Thảo trống không, anh khẽ chau mày hỏi:
- Dây chuyền của em đâu?
- Tại em sợ làm mất nên cất đi, khi nào có dịp cần em sẽ đeo.
Thảo không dám nói với anh rằng nguyên nhân thực ra là vì cô sợ ánh mắt soi mói của mọi người trong công ty. Hành động của Mẫn vào buổi tiệc đã khiến mọi người có cái nhìn mờ ám về Thảo, nên cô không muốn gây thêm sự chú ý nữa. Với mối quan hệ không tên này, Thảo vẫn luôn giữ cho mình một tinh thần phòng bị.
Tiếng "Ting... Ting" báo tin nhắn của Thảo vang lên. Là Nga.
"Mày về chưa? hôm nay tao tăng ca muộn, mày cứ ngủ trước đi nha, nhớ khoá cửa cẩn thận"
"Okie" - Thảo nhắn lại.
La Thái Mẫn liếc qua, đã nắm được sơ bộ nội dung, anh lên tiếng:
- Em ở cùng bạn sao?
- Dạ, bạn thân của em!
- Hôm nay em phải ngủ một mình?
- Dạ, thi thoảng bọn em cũng bận công việc này kia nên ở một mình là điều bình thường mà.
- Nhưng anh không yên tâm.
Thảo bất ngờ nhìn Mẫn. Cô đã lớn từng này rồi, ở chung cư rất an toàn, có gì mà phải lo lắng chứ? Với lại, sự lo lắng của anh có vẻ hơi thái quá. Cô nhẹ nhàng nắm tay anh, dựa vào vai anh.
- Anh yên tâm đi, chung cư bọn em rất an toàn.
La Thái Mẫn bắt đầu nhấn ga chạy. Thảo khẽ hỏi: "Bây giờ mình đi đâu vậy anh?" "Đến nhà của em!"
- Hả?
Thảo bất ngờ ngồi dậy, ngơ ngác nhìn Mẫn. Anh lại muốn đến nhà của cô. Nhà của hai đứa con gái vốn khá thoải mái, đồ đạc cá nhân đủ thứ linh tinh, bây giờ có thể hơi bừa bộn. Nếu anh đến sẽ nhìn thấy nhiều thứ đáng xấu hổ thì sao? Với lại, hàng xóm xung quanh nếu phát hiện Thảo dẫn đàn ông về nhà, lần sau bố mẹ lên thăm mà biết chuyện thì không hay chút nào. Cô vẫn muốn ngăn cản ý định của Mẫn.
- Sao tự nhiên anh lại muốn đến nhà của em?
- Anh muốn xem có an toàn không!
- Rất an toàn mà, với lại phòng con gái hơi bừa bộn, không tiện lắm.
- Không sao!
Sự kiên quyết của Mẫn khiến Thảo không thể từ chối nữa. Thôi kệ, nếu anh đã chấp nhận Thảo thì cũng có nghĩa là chấp nhận cuộc sống của cô. Đành thuận theo ý anh vậy.
Đến chung cư, La Thái Mẫn lái xe xuống hầm gửi. Cả hai cùng vào thang máy lên nhà. Trong không gian hẹp, Mẫn ôm lấy Thảo và đặt lên môi cô một nụ hôn.