Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 61: Có vẻ em rất lười nấu ăn nhỉ?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Ting.
Cửa thang máy mở ra, bác hàng xóm bước ra. Khi cửa đóng lại, Thảo mới nhẹ nhõm thở phào, xị mặt trách móc:
- Anh đừng làm như thế nữa, nếu người ngoài nhìn thấy họ lại bàn tán những điều không hay.
- Bạn gái anh thì anh không thể âu yếm sao? - Mẫn vừa nói vừa nựng má Thảo.
Câu nói này của anh có phải đã xác nhận mối quan hệ của họ không? Đây có thực sự là tình cảm nam nữ như những người khác không? Những tế bào trong cơ thể Thảo vì câu nói này mà vui mừng nhảy múa, không biết có phải lời nói thật lòng hay không nhưng chúng cũng không thể bình tĩnh mà nhận định đúng sai nữa. Thảo vẫn cố kìm nén niềm hạnh phúc mà tiếp tục càu nhàu:
- Nhưng người ta nhìn vào chắc chỉ nghĩ là em được đại gia bao nuôi.
- Vậy cũng được, miễn là anh là được. - Haizz... Thảo chỉ biết lắc đầu cười, đúng là không thể nào lý lẽ với Mẫn. Thang máy đã đến tầng của Thảo, cô lén lút ngó ra xem có ai bên ngoài không. Không gian yên tĩnh, không một bóng người. Thảo mới nhẹ bước ra, đi nhanh về phía nhà mình ấn mật mã. La Thái Mẫn nhìn bộ dạng lúc này của Thảo thì có chút suy tư, không lẽ ở bên cạnh anh làm cô lo lắng nhiều đến vậy sao? Mẫn vẫn không hiểu được khoảng cách giữa nàng lọ lem và chàng hoàng tử lớn đến thế nào, vì đối với anh, tình cảm là thứ có thể kiểm soát, anh đã để mắt đến ai thì chắc chắn sẽ là người đó.
Thảo vào nhà trước, nhanh tay xếp lại giày dép, đi tới phòng khách dọn dẹp một chút. La Thái Mẫn chậm rãi bước theo sau.
- Anh ngồi đây đi, để em đi lấy chút nước. - Thảo chỉ vào ghế sofa.
La Thái Mẫn ngồi xuống, mắt vẫn không ngừng dò xét xung quanh. Anh đứng lên đi về phía ban công, bên ngoài đồ của Thảo mới được phơi lên trước lúc cô đi chơi, có cả những chiếc nội y cô vẫn hay mặc. Xung quanh có trồng một vài chậu hoa nhỏ xinh, những bông hoa thạch thảo vẫn thường hay thấy trên trang phục của cô. Thảo lấy nước xong thấy Mẫn đang đứng ngoài đó thì vội chạy ra kéo hết đồ mình vào nhà tắm. Bộ dạng lúng túng của cô khiến Mẫn phì cười.
- Đâu phải anh chưa thấy bao giờ mà em phải ngại!
Thảo lườm anh một cái, đi tới tủ lạnh tìm xem có gì ăn được không. Tủ lạnh chỉ có vài hộp sữa chua, trứng gà và một ít rau lá. Thảo nhìn bóng dáng anh đang đứng, đặt hai tay lên lan can, ngắm nhìn thành phố dưới kia, trong lòng cảm thấy có chút ấm áp. La Thái Mẫn thực sự đã hiện diện trong cuộc sống của cô.
- Anh đã ăn gì chưa? Nhà em chẳng có gì ăn cả! - Thảo đứng trước tủ lạnh lên tiếng.
La Thái Mẫn quay lại, anh đi về phía Thảo, ngó vào trong tủ lạnh.
- Có trứng này, nhà em có mì không?
Thảo ngạc nhiên há hốc mồm: - Hả! Anh cũng muốn ăn mì sao?
Mẫn gõ nhẹ lên đầu cô một cái rồi cầm hai quả trứng ra. Anh cởi bỏ áo vest đặt lên bàn, đi lại kiểm tra các hộc tủ trên bếp. Có rất nhiều mì gói, phở, hủ tiếu các loại ăn liền ở đó.
- Có vẻ em rất lười nấu ăn nhỉ?