62. Chương 62: Sao Lại Sợ?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 62: Sao Lại Sợ?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo đỏ bừng mặt, tim đập thình thịch như pháo hoa nở rộ. Cô khẽ gật đầu, đi đến bàn ăn, chống cằm ngắm nhìn Mẫn, khóe môi khẽ cong lên. Lúc này, Thảo như đang xem một thước phim quảng cáo miễn phí, từng động tác của anh đều đẹp đến lạ thường. Thi thoảng, Mẫn lại ngẩng lên nhìn cô mỉm cười, khiến Thảo ngập tràn hạnh phúc không sao tả xiết. Mười phút sau, Mẫn đã nấu xong, bưng hai tô mì đặt trước mặt cô.
- Ồ! Trông hấp dẫn quá!
- Ăn ngon thì nhớ báo đáp anh đấy. – La Thái Mẫn lại dùng ánh mắt tinh quái trêu chọc.
Vì chưa ăn tối nên Thảo khá đói bụng, cô ăn một cách ngon lành. Người đàn ông hoàn hảo này lại đang ở đây nấu mì cho cô, điều mà Thảo nằm mơ cũng không dám nghĩ tới, vậy mà giờ đây lại là sự thật. Mẫn đã ăn xong, một tay chống cằm, nhìn Thảo.
- Em là người đầu tiên được anh nấu cho ăn đấy!
Câu nói của Mẫn khiến Thảo giật mình sặc, ho khù khụ vài tiếng. Mẫn vội rót cho cô một ly nước.
- Ăn từ từ thôi!
Thảo uống xong ngụm nước, cảm thấy dễ chịu hơn nhiều. Những hành động ấm áp cùng lời nói ngọt ngào này khiến Thảo thầm nghĩ, có lẽ cô cũng đặc biệt đối với anh. Thế nhưng, anh vẫn là một người khó đoán, làm sao cô có thể biết được ý nghĩa thực sự đằng sau những hành động này là gì...
- Sao anh không kể cho em nghe về Hà Anh? – Thảo ăn xong liền cất tiếng hỏi.
Mẫn tựa lưng vào ghế, từ tốn nhấp từng ngụm nước. Anh không hề ngạc nhiên khi nghe Thảo hỏi về Hà Anh, chỉ khẽ nhếch môi cười.
- Anh thấy không có gì đáng để nói cả!
Đối với Mẫn, những chuyện đã qua ấy không cần thiết phải nhắc đến, nhưng Thảo lại muốn hiểu rõ mọi thứ về anh. Thảo thở dài, nhìn xuống bàn rồi đứng dậy.
- Thôi để em dọn dẹp!
La Thái Mẫn nhìn vẻ mặt không vui của Thảo, anh đứng dậy, vòng tay qua eo, ôm cô từ phía sau.
- Em không cần để ý đến lời nói của những người khác. Điều em cần làm bây giờ là quan tâm anh! – Nói rồi, Mẫn đưa tay vào trong áo cô, bắt đầu lần mò.
Thảo có chút không thoải mái, cô khẽ cựa mình đẩy anh ra. – Để em dọn dẹp đã...
La Thái Mẫn không buông, anh thu tay Thảo lại, bế bổng cô lên rồi hướng về phía phòng ngủ.
- Phòng em ở bên nào?
Thảo chỉ về phía bên phải. La Thái Mẫn bế cô đặt lên giường. Tay anh vuốt ve những sợi tóc đang xõa xuống của cô. Mẫn đưa mắt đảo quanh phòng một lượt. Mùi hương quen thuộc của Thảo khiến Mẫn cảm thấy dễ chịu. Căn phòng tương đối gọn gàng, không có quá nhiều đồ đạc. Nhìn vào những bộ quần áo đang treo trên móc, Mẫn khẽ mỉm cười.
- Em thật sự đã vứt áo khoác của anh sao?
Thảo bước xuống giường, cầm chiếc túi đang đặt cạnh tủ lên.
- Lúc đó em đã định mang trả, nhưng lại sợ gặp anh!
La Thái Mẫn đứng lên, ôm lấy vai Thảo. – Sao lại sợ?