63. Chương 63: Nga trở về: Đừng làm gì quá đáng!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 63: Nga trở về: Đừng làm gì quá đáng!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có chứa hình ảnh. Nếu không hiển thị, vui lòng bật chế độ xem ảnh của trình duyệt.
"Ting"
Tiếng cửa mở vang lên, chẳng lẽ Nga đã về? Mẫn và Thảo vẫn đang trần truồng, ôm chặt lấy nhau tận hưởng khoảnh khắc riêng tư. Thảo vẫn chưa hay biết tiếng cửa mở bên ngoài. Mẫn nhẹ nhàng luồn tay vào mái tóc của Thảo.
- Mùi hương trên người em là từ đâu ra?
Thảo đặt tay lên ngực anh, cảm nhận bờ ngực rắn chắc và ấm áp. Cô chỉ muốn được nằm mãi trong vòng tay này.
- Là do bố em tự điều chế đấy! Anh rất thích mùi hương này sao?
La Thái Mẫn ngạc nhiên nói: - Thật sao? Chắc hẳn bố em phải yêu thương em lắm mới có thể điều chế ra được loại nước hoa như thế này.
- Ý anh là sao? Thảo nghi hoặc nhìn Mẫn. Mẫn trả lời: - Nó khiến anh muốn bảo vệ em!
Thảo hạnh phúc mỉm cười, đưa tay ôm chặt lấy Mẫn, đầu tựa vào ngực anh, lắng nghe từng nhịp đập trái tim anh. Thảo cảm thấy lúc này, hai trái tim họ đang hòa chung một nhịp đập.
Nga đi vào nhà, khi thay dép, cô thấy một đôi giày đàn ông lạ. Nga nhận ra điều bất thường. Cô đi chân không, rón rén từng bước vào bên trong. Hai tô mì trên bàn vẫn còn đó, chưa được dọn dẹp. Nga chợt hiểu ra vấn đề, cô lớn tiếng gọi:
- Thảo ơi, tao về rồi đây!
Lúc này Thảo mới giật mình nhận ra Nga đã về. Không phải Nga nói sẽ tăng ca đến khuya sao? Bây giờ mới hơn chín giờ. Cô vội vàng bật dậy mặc quần áo.
- Bạn em về rồi, anh mặc đồ vào nhanh lên.
La Thái Mẫn vẫn tỏ vẻ bất cần, dửng dưng nằm đó, tay chống đầu, nhìn từng động tác của Thảo. Anh bật cười lên tiếng:
- Em làm như anh với em bị bắt gian ngoại tình vậy.
- Em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý để nói chuyện này với Nga. Thế này là bị bắt quả tang chứ còn gì nữa.
Sau khi mặc đồ xong, Thảo vội bước ra ngoài. Nga đang ngồi khoanh tay trên ghế sofa, bên cạnh là chiếc áo vest của Mẫn được vắt trên thành ghế. Nghe tiếng Thảo bước ra, Nga trừng mắt nhìn theo từng bước chân Thảo đang tiến lại gần. Thảo ngồi xuống ghế, vẫn không thấy bóng dáng La Thái Mẫn. Nga đưa mắt về phía phòng Thảo.
- Anh ta không ra sao? Nga hỏi. Thảo đáp: - Đợi một chút, tao sẽ kể hết với mày mà.
Nga nhìn trên cổ Thảo còn lưu lại vô số vết son môi đỏ au, chỉ biết lắc đầu cười trừ. Rốt cuộc là người đàn ông như thế nào mà có thể khiến cô bạn ngoan ngoãn của mình trở nên phóng khoáng đến vậy?
La Thái Mẫn đứng dậy mặc quần áo. Sau đó anh đi một vòng ngắm nhìn căn phòng của Thảo. Những bức ảnh của cô được treo trên tường, nụ cười tỏa nắng của Thảo khiến anh bất giác mỉm cười. Thế giới nhỏ bé này lại khiến anh cảm thấy ấm áp một cách kỳ lạ. Mẫn đi đến bàn trang điểm, ánh mắt đột nhiên tối sầm lại. Anh đưa tay cầm lọ nước hoa lên, mùi hương quen thuộc nhưng lại khiến anh không vui, một sự khó chịu dấy lên trong lòng. Mẫn nắm chặt tay lại, đặt lọ nước hoa về vị trí cũ rồi bước ra ngoài.
- Lát nữa anh ấy ra, mày không được làm gì quá đáng đâu nhé!
Thảo vẫn đang căn dặn Nga, cô sợ Nga thẳng tính sẽ nói những điều không hay, khiến Mẫn phiền lòng. Nga vẫn giữ vẻ mặt nghiêm túc. Nghe tiếng bước chân của Mẫn, lòng Thảo có chút lo lắng. Nga quay mặt lại, chờ đợi chiêm ngưỡng gương mặt người đàn ông mà Thảo che giấu bấy lâu, rốt cuộc là người như thế nào. Khi Mẫn bước ra, Nga chợt đứng hình, bất ngờ đến mức há hốc miệng như muốn thốt lên cảm thán: Vẻ đẹp đó có thể xuất hiện ở đây sao? Đập vào mắt Nga là một khuôn mặt vô cùng tuấn tú, dáng người cao ráo, bờ vai rộng. Phải nói là quá hoàn hảo khiến cô không thể chớp mắt.
Thảo nhìn La Thái Mẫn từ từ bước ra, cô đứng lên mỉm cười với anh, chuẩn bị lên tiếng. Thế nhưng, biểu hiện của Mẫn hơi lạ. Anh không nhìn Thảo, lạnh lùng đi tới chỗ ghế, cầm lấy chiếc áo khoác của mình.
- Xin lỗi anh còn có việc nên đi trước đây!