64. Chương 64: Liệu đây có phải là tình yêu?

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 64: Liệu đây có phải là tình yêu?

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Chắc anh ấy có việc gấp. Công việc của anh ấy hơi bận một chút.
- Ừ. Thế giờ nói cho tao nghe được chưa?
- Ừm... Anh ấy là tổng giám đốc công ty tao.
- Cái gì??? Hèn gì lại có khí chất cao ngạo đến thế!
Nga nhìn Thảo từ trên xuống dưới một lượt rồi trêu chọc: "Không ngờ đó nha, ầm thầm mà đấm chết voi!"
Câu trêu chọc của Nga làm Thảo không biết nên vui hay buồn nữa. Cô nghĩ mình không phải là "đấm chết voi" mà đúng hơn là một con thiêu thân ngu ngốc. Thấy Thảo không có phản ứng gì, Nga tiếp tục truy hỏi: "Thế quen nhau lâu chưa?"
- Cũng mới đây thôi.
Thảo vẫn không dám nói với Nga rằng người đàn ông của đêm định mệnh ấy chính là La Thái Mẫn.
Nga trầm tư một hồi, sau đó lên tiếng: "Mày có chắc đây là tình yêu chứ?"
Thảo hiểu được suy nghĩ của Nga. Vì đối với những người như Mẫn, tình yêu chỉ như một trò chơi. Xung quanh anh ta không thiếu những cô gái đẹp, có lẽ Thảo cũng chỉ là một trong số đó. Thảo rơi vào trầm mặc, không thể trả lời câu hỏi tưởng chừng đơn giản này. Nhìn thấy biểu hiện của Thảo, Nga cũng hiểu ra đôi điều, chỉ vỗ nhẹ vai an ủi.
- Tao chỉ hỏi vậy thôi, mày phải tự tin lên. Nếu mày tin anh ấy thì cứ mạnh dạn mà phát triển tình cảm này.
La Thái Mẫn xuống hầm, ngồi trong xe, tay nắm chặt vô lăng, ánh mắt vô hồn nhìn màn đêm tĩnh lặng phía trước. Những ký ức chán ghét ấy lại hiện về.
*Lọ nước hoa bị ném xuống đất, vỡ tan tành.
- Rốt cuộc cô muốn gì? Cô muốn đi theo hắn ta đúng không?
Người đàn ông giận dữ quát lớn, hất đổ hết những thứ trên bàn xuống đất.
Người phụ nữ chỉ ngồi dưới nền nhà và khóc, bàn tay đã vương máu vẫn cố nhặt những mảnh chai vỡ vụn.
- Anh xin em đó Hương, em có nghĩ đến gia đình không? Có nghĩ đến thằng Mẫn không? Nó chuẩn bị thi đại học, em không thể cố gắng một chút vì con hay sao?*
Đó là khoảng thời gian khó khăn nhất mà anh phải trải qua. Năm anh cuối cấp, chuẩn bị cho kỳ thi đại học căng thẳng. Mẹ anh vì không chịu nổi áp lực từ gia đình, tình yêu của bà với bố anh cũng không còn nữa. Bà đã đem lòng thầm thương một người đàn ông khác, một người điều chế nước hoa. Những lọ nước hoa bà đem về ngày càng nhiều, lúc nào người bà cũng tỏa ra mùi hương nồng nặc. Suốt những ngày tháng đó, anh chỉ sống trong những trận cãi vã, đập đổ và la hét. Đó là lý do vì sao Mẫn lại ghét nước hoa đến vậy. Anh cho rằng nước hoa là thứ chỉ dùng để quyến rũ người khác, những mùi hương nặng nề đến ngạt mũi, làm Mẫn cảm thấy khó thở.
Hôm nay, trong căn phòng của Thảo, Mẫn đã thấy lọ nước hoa đó. Chiếc lọ giống hệt những chiếc anh từng thấy trong phòng của mẹ. Cảm giác bất an lại bao trùm lấy cơ thể. Mẫn cần thời gian để bình tĩnh lại. Có thể đấy chỉ là sự tình cờ. Thảo thực sự đã đem đến cho Mẫn cảm giác đặc biệt mà anh chưa từng có, một cảm giác bình yên đến lạ. Sự dằn vặt lúc này như dày xé con tim anh.
Thảo nằm trên giường, nhìn chằm chằm vào số điện thoại của Mẫn. Cô đang phân vân có nên gọi hỏi anh đã về nhà an toàn chưa. Thái độ hờ hững vừa nãy làm Thảo suy nghĩ rất nhiều. Chẳng lẽ La Thái Mẫn chỉ có những hành động ngọt ngào khi ở riêng với cô, còn trước mặt người khác thì kiêu ngạo mới là bản chất thật của anh?
Chần chừ một lúc, Thảo nghĩ vẫn nên gọi điện. Cô bấm máy, nhưng Mẫn không trả lời. Cô lại gọi thêm một lần nữa, anh vẫn không nhấc máy. Thảo tự nhủ có lẽ anh đang bận, nhưng cảm giác thật hụt hẫng, như hạnh phúc chưa được bao lâu thì đã phải rơi xuống đáy vực vậy. Thảo soạn một tin nhắn và gửi cho Mẫn: "Anh đã đến nơi an toàn rồi chứ?" Năm phút, mười phút, một tiếng sau vẫn không có hồi âm. Thảo nhận ra có lẽ cô chỉ là đang ngộ nhận. Tình cảm của Mẫn đối với mình cũng giống như những cô gái khác ở bên cạnh anh, chỉ đơn thuần là sở thích chiếm hữu thôi sao? Khi thỏa mãn dục vọng, anh lại trở về là La Thái Mẫn lạnh lùng, cao ngạo.