65. Chương 65: Vết Sẹo Cũ

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 65: Vết Sẹo Cũ

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tony hiểu rõ tâm trạng của La Thái Mẫn đang rất tệ. Anh không nói gì, chỉ thỉnh thoảng lại cụng ly với Mẫn. Đàn ông thường có cách thể hiện tình cảm riêng, nhưng trong lòng họ vẫn ngầm hiểu đối phương đang trải qua điều gì.
Đây là lần đầu tiên Tony thấy Mẫn lộ rõ vẻ yếu đuối đến vậy. Có lẽ buồn một chút cũng tốt, ít nhất anh còn giống một con người, chứ không phải một cỗ máy vô cảm như trước kia, chưa bao giờ bộc lộ cảm xúc trước mặt ai.
"Tôi đã nhìn thấy lọ nước hoa đó, trong nhà Thảo," Mẫn lên tiếng sau khi hơi men đã ngấm, những lời khó nói nhất mới thoát ra.
"Ông chắc chắn chứ?"
"Nó rất giống."
"Thì cũng chỉ là một cái lọ thôi mà, biết đâu chỉ là trùng hợp," Tony cố gắng an ủi.
Mẫn khẽ nhếch môi cười, đoạn cầm ly rượu dốc cạn. Vị đắng nghét, chua chát ấy giống hệt tâm trạng anh lúc này. Anh nhớ lại năm đó, sau khi tan học, trên đường cùng đám bạn ghé vào một quán cà phê, anh đã vô tình bắt gặp mẹ mình cùng một người đàn ông lạ mặt. Người đàn ông đó nắm lấy bàn tay đang run rẩy của bà trên bàn, rồi lấy ra một chiếc lọ đặt vào tay bà. Chính là những chiếc lọ nước hoa mẹ vẫn thường mang về nhà. Mẫn vẫn còn nhớ như in cảm giác căm hận lúc bấy giờ. Mẹ Mẫn đã bỏ nhà ra đi, dù bà không đến với người đàn ông đó, nhưng mái ấm của họ đã không còn. Anh đã phải mạnh mẽ đến nhường nào để có được ngày hôm nay. Mẫn từng nghĩ, có lẽ một cuộc sống bình dị sẽ tốt hơn cho bà, bởi lẽ tình cảm đã hết thì không nên miễn cưỡng, chỉ càng thêm đau khổ dằn vặt. Thế nhưng, khi anh dần quen với hiện tại, cái cảm giác chết tiệt ấy lại hiện về giày vò anh. Mẫn chỉ muốn uống thật nhiều để không phải nghĩ đến nó nữa. Nhưng liệu rượu có thực sự giúp người ta quên đi đau đớn, hay chỉ là phương tiện để bộc lộ những cảm xúc mà khi tỉnh táo không thể thốt nên lời?
Sáng hôm sau, Thảo vẫn phải tiếp tục đối mặt với cuộc sống hiện tại. Tin nhắn cô gửi đi vẫn bặt vô âm tín, khiến cô đến công ty với tâm trạng không mấy tốt đẹp. Trên bàn làm việc có đặt vài chiếc túi. Thảo khẽ mở ra xem, bên trong là những bộ quần áo La Thái Mẫn đã mua cho cô hôm trước. Chúng gợi nhắc cô về những khoảnh khắc ngọt ngào của hai người. Thảo không thể nào hiểu được tâm ý của Mẫn, lòng cô dâng lên nỗi nhớ anh da diết. Cô đặt những chiếc túi xuống gầm bàn và tiếp tục công việc của mình. Tan làm, Thảo lê từng bước chân nặng nề ra trạm xe buýt, trên tay vẫn xách những chiếc túi đựng đồ. Suốt dọc đường về, tâm tư cô dường như trống rỗng, cả một ngày dài chờ đợi La Thái Mẫn trong vô vọng.
Một tuần trôi qua, Mẫn cứ như thể đã biến mất khỏi cuộc sống của Thảo. Sau nhiều cuộc gọi không có ai nhấc máy, Thảo đành thôi không gọi nữa. Dù sao thì cô cũng đã chuẩn bị tâm lý cho việc này, trước giờ vẫn luôn mạnh mẽ như vậy. Tuy không đặt quá nhiều hy vọng vào thứ tình cảm này, nhưng tận sâu đáy lòng Thảo, cảm giác rung động trước Mẫn là thật, cảm giác hạnh phúc khi ở bên anh cũng là thật. Tất cả đều không thể dễ dàng phai nhạt nhanh chóng. Ban ngày đi làm, Thảo tập trung cao độ vào công việc để không phải suy nghĩ nhiều. Tối về, cô đi chơi cùng hội bạn hoặc ở nhà làm đẹp với Nga.
"Này! Sao mày vẫn chưa trả cái váy đó cho tao? Mai tao có việc cần mặc đấy," Nga hỏi, khi cô và Thảo đang nằm đắp mặt nạ trên ghế sofa.
Nhắc đến chiếc váy, lòng Thảo lại dâng lên chút tức giận. Chiếc váy mà Nga cho cô mượn, e rằng giờ đã tan thành khói bụi rồi.
"Tao quên nói với mày, tao lỡ làm rách rồi. Để tao đền cho mày cái khác nhé."
Thảo đi vào phòng, mang ra những chiếc túi đồ mà La Thái Mẫn đã gửi cho cô. Thực sự lúc này cô chỉ muốn vứt quách chúng đi, nghĩ lại càng thấy tức giận.
"Đây, cho mày hết đấy."
Nga bật dậy sửng sốt, ném chiếc mặt nạ sang một bên, rồi đưa tay kiểm tra bên trong túi.
"Ôi, toàn hàng hiệu thế này, đẹp quá! Anh giám đốc đó mua cho mày à?"
"Ừm!"