66. Chương 66: Chiếc váy đen và cuộc gọi bất ngờ

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 66: Chiếc váy đen và cuộc gọi bất ngờ

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Nga chọn một chiếc váy, rồi bước vào phòng thử đồ. Khi bước ra, cô khẽ hắng giọng, khiến Thảo phải quay lại nhìn.
- Thế nào? Tao mặc bộ này được không?
Nga xoay một vòng cho Thảo xem. Dáng người Nga rất đẹp, vốn dĩ cô có phong cách ăn mặc quyến rũ hơn Thảo. Cô chọn chiếc váy đen cúp ngực, khoe trọn bờ vai thon thả, nuột nà. Chân váy dài, xẻ tà phía trước, để lộ đôi chân dài miên man của Nga. Thảo không khỏi khen ngợi:
- Đẹp lắm! Rất hợp với mày!
- Tao biết mà, mắt chọn đồ của người yêu mày cũng khá đấy chứ.
Thảo đang băn khoăn không biết có nên nói với Nga về tình trạng hiện tại của mình hay không. Nga vẫn cứ nghĩ cô và Mẫn đang đắm chìm trong tình yêu ngọt ngào, hạnh phúc như bao cặp đôi khác. Trong khi đó, Thảo lại không biết rốt cuộc mối quan hệ của mình với Mẫn thật sự là gì. Cô muốn nói ra nhưng không biết phải bắt đầu thế nào, chỉ sợ làm Nga thêm lo lắng nên Thảo vẫn quyết định giữ im lặng.
- Ngày mai là sinh nhật anh Tuấn Anh, mày đi cùng tao nha.
Thảo ngạc nhiên quay lại nhìn Nga. Suốt thời gian qua, những bộn bề cuộc sống đã khiến cô quên mất ngày sinh nhật của Tuấn Anh. Nhớ ngày xưa, cô còn ghi chú trên lịch, tự tay làm móc khóa để tặng anh. Tuấn Anh đã thích đến nỗi treo nó vào ba lô, đi đâu cũng mang theo. Tình cảm ngây ngô thuở ấy thật đáng yêu biết bao. Giờ đây, càng trưởng thành, việc thể hiện tình cảm dường như càng khó khăn hơn, vừa muốn dấn thân vào lại vừa sợ bị tổn thương.
- Anh ấy không mời tao, tao đi làm gì?
- Vậy sao? - Nga tỏ vẻ kinh ngạc. - Chắc là anh ấy chưa kịp mời mày thôi. Hôm qua anh ấy còn nói tao nhất định phải rủ mày đi cùng cho vui mà.
Thảo trầm tư. Dù sao, cô và Tuấn Anh cũng đã là quá khứ. Bây giờ, anh ấy chỉ xem Thảo như một người bạn, vậy nên việc đối diện cũng sẽ trở nên thoải mái thôi sao?
- Thôi, tao không đi đâu!
- Sao vậy? Đi đi mà. Bạn bè anh ấy nhiều lắm, một mình tao đi cũng ngại. Mày đi cùng tao đi mà. - Nga đến ngồi cạnh, bày ra vẻ mặt nài nỉ.
- Chưa chắc anh ấy đã mời tao mà mày năn nỉ làm gì sớm thế. - Thảo bất cần, tháo mặt nạ xuống rồi cầm điện thoại lên chơi. Bỗng điện thoại đổ chuông, khiến cô giật mình. Đó là một số lạ.
- Là anh Tuấn Anh đúng không? Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới rồi. - Nga nhào tới, nhìn vào điện thoại.
- Số lạ. - Thảo nghi hoặc nhìn Nga. - Nghe đi, chắc anh ấy đó.
Thảo lưỡng lự một lúc, rồi vẫn nhấc máy, giọng nói nhỏ nhẹ vang lên:
- Dạ, alo.
Đầu dây bên kia im lặng một hồi, sau đó mới lên tiếng:
- Là anh!
Giọng nói vừa lạ vừa quen này khiến Thảo vẫn chưa nhận ra là ai. Nhưng không hiểu sao, trong lòng cô lại dấy lên một cảm giác bất an. Thảo lí nhí hỏi lại:
- Anh là?
- Tony.
- À, dạ. Em chào anh, có chuyện gì thế ạ? - Thảo ngạc nhiên đứng dậy, đẩy Nga đang dí sát tai vào điện thoại ra rồi bước ra ngoài ban công.
- Em có thể đến đây một chút được không?
Việc Tony gọi điện cho Thảo đã rất kỳ lạ. Anh ta lại còn muốn cô đến gặp, chắc chắn có chuyện gì đó, có thể liên quan đến Mẫn. Lòng Thảo trở nên sốt sắng, theo thói quen đưa ngón tay cái lên miệng cắn cắn, thầm mong sẽ không phải là chuyện gì xấu.
- Có chuyện gì thế ạ? - Anh nghĩ có chút chuyện em cần đến đây.