Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 67: Đồ Tồi!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
– Không phải Tuấn Anh sao? Ai vậy? Mà giờ mày còn thay đồ đi đâu thế?
– Tao có việc cần ra ngoài một chút.
Nga vẫn không khỏi lo lắng: – Có chuyện gì vậy? Có cần tao đi cùng không?
Thảo khẽ vỗ vai Nga, có lẽ Nga cũng đang lo lắng. Cô chỉ mỉm cười đáp: – Không có gì đâu, tao đi gặp bạn thôi, lát nữa tao về.
– Ừm, có gì nhớ gọi điện cho tao nha. – Nga vẫn đi theo sau, đứng nhìn Thảo bước vào thang máy rồi mới đóng cửa lại.
Thảo bắt một chiếc taxi đến nơi Tony đã gửi trong tin nhắn. Đó là một vũ trường. Thảo ngạc nhiên, cô nghĩ rằng Mẫn sẽ không thích những nơi ồn ào như thế này. Thảo bước vào và bắt đầu ngó nghiêng tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Không thấy ở bên ngoài, Thảo đi vào các phòng bên trong.
Khi bước tới căn phòng thứ ba, tim Thảo như chết lặng. Ánh đèn mờ ảo, xung quanh căn phòng tràn ngập khói thuốc. La Thái Mẫn vẫn đang ngồi trên ghế, trước mặt là bàn rượu, thuốc lá... Bên cạnh Mẫn là vài cô gái trẻ, ăn mặc gợi cảm, cứ quấn lấy anh ta. Thảo cau mày đầy khó chịu, cô đi đến, đứng trước mặt La Thái Mẫn. Tony đang ngồi ở bên cạnh, nhận ra Thảo, liền lên tiếng.
– Em đến rồi sao!
Thảo khẽ gật đầu với Tony. Mẫn lúc này đã say mèm, nửa tỉnh nửa mơ nhìn thấy khuôn mặt Thảo, anh ta đưa ánh mắt sắc lạnh về phía Tony.
– Ông gọi cô ấy đến sao?
– Ông đừng quấy nữa, tỉnh táo lên đi. – Tony nói rồi hất tay ra hiệu đuổi các cô gái kia ra ngoài. Anh ta cũng bước theo sau, có lẽ hai người cần một không gian riêng để nói chuyện.
Nhìn Mẫn lúc này, Thảo rất tức giận. Anh ta không hề liên lạc với cô lấy một lần, vậy mà lại xuất hiện ở đây với bộ dạng thảm hại thế này. Cô cứ ngỡ anh ta đang vui vẻ bên một cô gái xinh đẹp quyến rũ khác, chứ không phải vật vờ như một con ma men thế này. Hay đây là cách sống thường ngày của anh ta khi không có cô bên cạnh sao? Vẻ tự tin cao ngạo cô thường thấy đã biến đi đâu mất rồi? Thảo ngồi xuống đối diện Mẫn, không chút lo sợ mà nhìn thẳng vào đôi mắt vô hồn đó.
– Tại sao anh không nghe điện thoại?
Mẫn vừa rót rượu vào ly vừa cười khẩy, rồi lại đưa lên miệng uống cạn. Mẫn không chịu nói gì, khiến Thảo càng thêm tức giận. Cô giật lấy ly rượu trên tay anh ta.
– Anh nói gì đi chứ?
La Thái Mẫn ngồi tựa ra ghế, hai tay khoanh trước ngực, nhìn Thảo một cách mỉa mai.
– Chẳng phải mọi chuyện đã quá rõ ràng rồi sao, em còn đến đây làm gì?
Mẫn tiến sát lại gần mặt Thảo, đưa tay nắm lấy cằm cô, nhìn thẳng vào mắt cô rồi nhếch mép cười.
– Hay là em vẫn muốn làm dụng cụ ấm giường của tôi?
Hành động của Mẫn khiến Thảo cảm thấy khó thở, tim đập nhanh, lồng ngực như muốn nổ tung. Cảm giác ấm ức dâng trào, cô vung tay lên, giáng cho anh ta một cái tát mạnh.
– Đồ tồi!
Thảo quay lưng bỏ đi, đôi mắt rưng rưng, cố gắng kìm nén những giọt lệ chỉ chực trào ra. Thế là tan vỡ rồi. Thứ tình cảm vô nghĩa này cuối cùng cũng được giải thoát. Dù đã tự dặn lòng không được kỳ vọng quá nhiều, nhưng sao vẫn đau đớn đến thế này? Trái tim ơi, sao mày lại yếu đuối đến thế.