69. Chương 69: La Thái Mẫn tỉnh giấc: Dứt tình, chấp nhận định mệnh

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 69: La Thái Mẫn tỉnh giấc: Dứt tình, chấp nhận định mệnh

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 69 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

La Thái Mẫn đã tỉnh lại sau mười bốn tiếng hôn mê. May mắn thay, vết thương không quá nghiêm trọng, chỉ là tổn thương phần mềm, không ảnh hưởng đến sọ não. Nằm trong phòng VIP của bệnh viện quốc tế Vinmec, anh trầm lặng đưa mắt nhìn ra bầu trời xanh ngoài cửa sổ. Cảm giác thống khổ và đau đớn lúc này khiến anh thấy bất lực. Đây là lần đầu tiên trong đời Mẫn phạm phải sai lầm như vậy, ranh giới xung quanh anh dường như đang dần nứt vỡ. Anh khẽ cười lạnh lẽo, không ngờ một La Thái Mẫn vốn ung dung tự tại, chưa bao giờ phải cúi đầu trước ai, lại có ngày thảm hại đến mức này.
Nghe tiếng Mẫn khẽ cựa mình, người bố đang ngồi trên ghế đọc tài liệu liền bật dậy.
- Mẫn, con còn đau không?
Mẫn khẽ lắc đầu, rồi cố gắng gượng dậy.
- Con cứ nằm nghỉ đi, ngồi dậy làm gì. - Không sao, nằm nhiều mỏi người quá.
- Con còn nhớ kẻ nào đã hại con không? Ta sẽ không tha cho chúng. - Giọng ông lạnh băng, chứa đầy thù hận.
- Chuyện của con, để con tự xử lý, bố không cần lo.
- Sao ta có thể không lo được? Từ trước đến nay con có gây thù oán với ai đâu, ta nhất định phải điều tra cho ra lẽ.
Mẫn bực mình quát lớn: - Con đã nói để con tự giải quyết! Con xin bố đấy!
- Thôi được rồi! Tùy con vậy, nhưng có chuyện gì phải nói với ta ngay. - Thấy Mẫn lộ vẻ không vui, ông đành hạ giọng.
Mẫn cố gắng nhớ lại mọi chuyện tối qua. Anh biết người đánh mình chính là tên Nhã kia. Nếu bố anh điều tra mọi chuyện có liên quan đến Thảo, e rằng sẽ lại rắc rối thêm. Từ nhỏ, anh đã buộc phải sống theo khuôn phép, những sai lầm như thế này là điều không được phép mắc phải. Điều anh luôn phải đề phòng là không bao giờ để người khác đánh lén sau lưng. Ấy vậy mà thứ tình cảm chết tiệt này lại mang đến cho anh một cú đau đớn đến vậy. Cú đánh này khiến anh bừng tỉnh: có lẽ anh nên buông tha cho Thảo. Cô gái ngây thơ, thuần khiết ấy nên có một cuộc sống bình thường thì tốt hơn, không phải sống trong bộ dạng lo lắng, bất an khi ở bên anh nữa.
- À, ta có chuyện cần nói với con! - Giọng ông trở nên nghiêm túc, rồi đưa chiếc iPad lại trước mặt Mẫn.
- Mẫn, đây là cô gái được gia đình ta chọn. Phía bên đó cũng rất ưng ý con, khi nào con khỏe lại, chúng ta sẽ gặp mặt chào hỏi một chút.
- Bố muốn con kết hôn sao? - Mẫn khẽ liếc mắt qua bức ảnh cô gái trên chiếc máy tính bảng. Anh nhận ra đó là Ngọc Anh, con gái của chủ tịch tập đoàn Ban Mai. Đây mới chính là cuộc sống thực tại của anh: việc kết hôn cũng phải tuân theo sự an bài của gia đình, hai bên môn đăng hộ đối, như vậy gia tộc mới càng ngày càng vững mạnh. Anh khẽ nhếch mép cười, nụ cười mang theo bao đau đớn.
- Được! Con đồng ý!
- Ừ, tốt lắm! Vậy con nghỉ ngơi đi, ta đến công ty đây. Có gì cần, con cứ bấm chuông sẽ có người đến ngay.
Mẫn khẽ gật đầu với ông, sau đó quay mặt về phía cửa sổ suy tư. Anh biết mình phải trở lại là La Thái Mẫn kiêu ngạo như trước đây, không thể mắc thêm sai lầm nào nữa. Cuộc sống của anh vốn đã được định sẵn, hạnh phúc cũng không thể tự mình chọn lựa. Mẫn chỉ hy vọng những quyết định của mình là đúng đắn.
Nửa ngày sau, Tony và em gái đến thăm Mẫn. Nhìn thấy bộ dạng của anh lúc này, Tony bật cười. Hắn không ngờ lại có ngày này, một người luôn dùng tiền giải quyết mọi vấn đề như Mẫn mà cũng có ngày bị đánh lén sau lưng. Thấy vẻ mặt chậm chạp của anh trai mình, cô em khẽ đánh vào tay anh một cái rồi đi tới bàn lấy hoa quả ra gọt.