70. Chương 70: Ta sẽ tự mình giải quyết

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 70: Ta sẽ tự mình giải quyết

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tony liếc nhìn Mẫn, thấy huynh ấy khẽ chau mày, liền lườm nguýt muội muội, khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo muội đừng nhắc đến chuyện này nữa. Rồi cất tiếng đổi chủ đề.
- La Thái Mẫn mà cần người chăm sóc ư, huynh ấy có gãy chân cũng tự lết xuống giường được thôi! - Tony tiến đến gõ nhẹ vào đầu muội muội một cái, rồi giật miếng bánh trên tay muội bỏ vào miệng. Muội muội tức giận bật dậy, đánh bùm bụp vào tay huynh trưởng.
- Hai người đến thăm bệnh hay đến đây làm loạn vậy?
Cả hai sợ hãi ánh mắt của Mẫn, lập tức nghiêm túc, không làm ồn nữa. Chợt Tony tỏ vẻ lo lắng, đến ngồi lên giường hỏi nhỏ.
- Huynh còn nhớ tối qua là kẻ nào không? Không phải người của Giám đốc Vương đấy chứ?
Mẫn khẽ lắc đầu. "Lão ta không dám làm vậy đâu. Ta quen biết hắn, ta sẽ tự mình giải quyết."
- Ừm, vậy có gì cần giúp cứ gọi ta. Xem ra mạng huynh còn lớn lắm, hôm qua ta cứ tưởng phải thuê người khóc mướn rồi chứ. - Tony lại cười châm chọc. - Thôi, huynh nghỉ ngơi đi, ta về đây.
Mẫn gật đầu. Tony bước ra cửa, thấy muội muội vẫn thản nhiên ngồi ăn trái cây, huynh ấy đưa tay vẫy vẫy.
- Về thôi, còn ăn gì nữa!
- Huynh về đi, muội không về đâu, muội ở đây chăm sóc huynh Mẫn. - Muội muội nói rồi đi tới khoác lấy cánh tay Mẫn.
Mẫn mỉm cười, đưa tay xoa đầu muội ấy. - Cảm ơn ý tốt của muội, nhưng huynh ổn. Muội về lo học hành cho tốt.
Tony tiến tới kéo cổ áo muội muội lôi ra ngoài. - Thấy chưa, người ta không cần người chăm sóc đâu, đi về!
Tâm trạng của Mẫn dường như tốt hơn một chút. Sau khi Tony và muội muội ra về, Mẫn liền lấy điện thoại ra bấm gọi.
- Alo, huynh điều tra về người này giúp ta. Ta muốn hắn phải được nhà nước 'chăm sóc đặc biệt'! - Ánh mắt Mẫn trở nên sắc lạnh. Lần trước ta đã cảnh báo nhưng có vẻ hắn vẫn chưa biết sợ. May mắn lần này người hắn đụng phải không phải là Thảo. Ta không thể để hắn nhởn nhơ ngoài kia, có cơ hội làm hại đến cô ấy được. Nếu đã động đến ta thì chắc chắn đều không có kết cục tốt đẹp.
Nga sau khi tan làm về nhà, thấy Thảo vẫn đang nằm trên giường. Nàng hốt hoảng chạy tới sờ trán.
- May quá không sốt. Nào, dậy ăn cháo đi, tao mua rồi nè.
Thảo mệt mỏi ngồi dậy, cầm điện thoại xem giờ. Đã sáu giờ tối rồi ư? Chiều nay đang nằm xem phim, không ngờ chỉ thiếp đi một lúc mà đã muộn thế này. Thảo lên tiếng hỏi.
- Mấy giờ mày đi?
- Bây giờ tắm rửa rồi thay đồ đi thôi. Mày cũng chuẩn bị đi, không phải mày định không đi chứ?
- Tao ngủ quên mất, còn chưa chuẩn bị được quà nữa. - Thảo có chút e ngại.
- Thì lát nữa tao với mày ghé mua. Dậy ăn chút gì đó rồi chuẩn bị đi!
Thảo dậy ăn chút cháo, tắm rửa rồi thay quần áo. Vì không muốn nổi bật, nàng chỉ chọn một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, búi tóc lên cao, trang điểm đậm một chút để che đi vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt. Thảo cầm lọ nước hoa lên, xịt xịt hai cái. Mùi hương tỏa ra làm nàng lại nhớ đến huynh ấy, nhớ đến những lời La Thái Mẫn từng nói: "Mùi hương này... Nó làm huynh muốn bảo vệ muội." Khóe mắt chợt rưng rưng, nàng tức giận đặt mạnh chiếc lọ xuống bàn: "Đồ tồi, đê tiện, biến thái... hừ!" Những lời mật ngọt dễ dàng thốt ra như vậy sao, không hề nghĩ đến việc nó sẽ làm tổn thương người khác như thế nào. Nếu không phải là món quà cha tặng nàng, có lẽ nàng đã ném luôn chai nước hoa này vào mặt Mẫn rồi.