Chương 7: Cảm ơn Mai

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 7: Cảm ơn Mai

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thảo sững sờ đứng ở cửa, số cô sao lại xui xẻo đến thế? Ước gì có một cái lỗ dưới chân để cô có thể chui xuống và biến mất ngay lập tức. Cô đành chậm rãi quay người về phía anh, hạ giọng nói:
- Tôi thừa nhận tối hôm đó là tôi sai. Vì tôi bị người khác hãm hại nên lúc đó đã mất đi lý trí, tôi thấy phòng anh mở cửa và đang lau dọn, cứ nghĩ là khách đã trả phòng rồi nên mới mượn tạm để nghỉ ngơi một chút, không ngờ... Nhưng mà anh đã làm chuyện đó với tôi, đáng lẽ tôi mới là người phải kiện anh chứ. Nhìn những vết bầm này xem, đã cả tuần rồi mà vẫn chưa mờ đi này!
Vừa nói, Thảo vừa kéo nhẹ cổ áo, để lộ bờ vai cho anh thấy. Lúc đầu cô còn khá rụt rè, nhưng càng nói, Thảo càng cảm thấy mình mới là người chịu thiệt thòi, vì vậy cô đã mạnh dạn lớn tiếng hơn. Cô nghĩ bụng: "Đúng rồi, anh ta cũng có lỗi, chắc anh ta không dám báo cảnh sát đâu." Thảo đã nghĩ như vậy, nhưng cô không ngờ câu nói tiếp theo của La Thái Mẫn lại khiến cô phải câm nín. Anh vẫn ngồi đó với dáng vẻ ung dung, khóe môi nhếch lên thành nụ cười rồi cất tiếng:
- Tôi nhớ không nhầm thì người chủ động kéo tôi xuống là em, người chủ động sờ soạng người của tôi cũng là em. Bây giờ em như này, tôi có nên nghĩ rằng em đang có ý đồ gì với tôi hay không?
Câu nói của anh khiến Thảo giật mình, cô vội kéo áo lại, dùng tay giữ chặt cổ áo. La Thái Mẫn thản nhiên cầm tách trà, đưa ngón tay vòng quanh miệng tách như đang suy tính điều gì đó. Bỗng anh đứng dậy, đi về phía Thảo, càng ngày càng gần khiến cô lo sợ lùi về sau. Chỉ ba bước, lưng cô đã chạm tường. Cô muốn né sang một bên nhưng đã bị cánh tay của Mẫn chặn lại. Anh đưa bàn tay thon dài nâng chiếc cằm nhỏ bé của cô lên.
- Nói đi, thật ra em có mục đích gì?
Gương mặt của Mẫn gần đến mức cô có thể cảm nhận được từng hơi thở của anh. Toàn thân cô run rẩy, cố gắng dùng hết sức lực để thoát khỏi cánh tay anh nhưng không được.
- Tôi đã xin lỗi anh rồi. Thực sự hôm đó là do tôi bị người khác hãm hại, tôi không quen biết anh và cũng không có mục đích gì với anh. Hôm nay là ngày làm việc đầu tiên của tôi, xin anh hãy để cho tôi có thể làm việc một cách bình thường. Tôi chỉ muốn quên đi cái ngày đen tối đó và sống bình thường như trước thôi, không được sao? Tôi cầu xin anh đó.
Bị áp bức đến mức tủi thân, Thảo bỗng không kìm được cảm xúc, những giọt nước mắt cứ thế lăn dài trên gò má. Cô vội quay người ra sau lau đi, ngửa mặt lên trời hít thở sâu để lấy lại bình tĩnh, rồi quay lại tiếp tục nói:
- Tôi mong giám đốc hãy quên chuyện đó đi. Khi anh để lại chiếc phong bì trên bàn, tôi nghĩ chắc anh cũng xem tôi như một cô gái bán hoa thôi đúng không? Vậy thì anh cứ nghĩ như vậy đi. Tôi mong giữa hai chúng ta sẽ không có bất kỳ dây dưa nào nữa.
La Thái Mẫn nhìn thấy vẻ đáng thương đó thì không giữ Thảo lại nữa. Anh quay về phía bàn làm việc của mình, chỉ để lại một câu nói từ phía sau:
- Được, em ra làm việc đi.
Quay lại bàn làm việc, Thảo vẫn chưa hoàn hồn. Vẻ mặt ủ rũ của cô đã khiến Mai chú ý, cô liền quay xuống hỏi:
- Sao vậy? Giám đốc lại yêu cầu gì đó khó khăn quá hay sao?
Thảo chợt bừng tỉnh. Cô không thể để mọi người nhận ra thái độ mờ ám của mình được. Đây mới là ngày đầu tiên đi làm, không thể để xảy ra sai sót nào.
- Ừm, mình thấy khá áp lực.
- Thôi nào, cố lên! Có gì cứ hỏi mình, ai lúc đầu cũng vậy cả.
- Cảm ơn Mai.
Thảo khẽ mỉm cười đáp lại tấm chân tình của Mai. Ít ra thì vẫn còn có đồng nghiệp tốt, nên cô sẽ cố gắng giữ công việc này. Cả ngày hôm đó cô không nhìn thấy Mẫn lần nào nữa. Dù sao anh ta cũng là một người tài giỏi với chức vị cao quý như vậy, sẽ không giống kẻ biến thái bám riết áp bức cô được. Cô chỉ là một cô gái bình thường nên có cuộc sống bình thường của mình, có lẽ anh ta chỉ muốn trêu chọc cô thôi. Thảo tự trấn an mình và cố gắng chuyên tâm vào công việc.