Bữa Tiệc Lẩu Bò Và Ánh Mắt Giám Đốc

Mùi Hương Mê Hoặc

Bữa Tiệc Lẩu Bò Và Ánh Mắt Giám Đốc

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Những ngày làm việc sau đó khá thuận lợi, Thảo được mọi người hướng dẫn rất nhiệt tình nên cô nhanh chóng nắm bắt công việc. Hôm nay có cuộc họp tổng kết, sau đó buổi tối giám đốc mời mọi người đi ăn. Thảo tự hỏi liệu hôm đó mình đã hành động quá mức rồi chăng, bởi từ hôm đó, cô không hề thấy giám đốc nhìn mình thêm lần nào. Mọi chuyện quả thực như chưa hề có gì xảy ra. Dù mong muốn như vậy, nhưng sao cô lại cảm thấy có chút hụt hẫng, có vẻ như La Thái Mân thực sự đã xem cô như một cô gái bán hoa.
Điện thoại đổ chuông, là Phúc gọi đến. Sau ngày hôm đó, Thảo vẫn chưa gặp lại Phúc. Sự việc ấy khiến cô cảm thấy tình bạn giữa hai người đã xuất hiện một khoảng cách vô hình. Dù không phải lỗi của Phúc, nhưng Thảo nhận ra sự quan tâm của anh dành cho mình quả thực sẽ khiến người yêu anh hiểu lầm và ghen tị. Nếu đặt mình vào vị trí của Lan, cô cũng sẽ có cảm giác tương tự, vì vậy giờ đây Thảo muốn giữ đúng khoảng cách tình bạn giữa hai người.
- Nghe đây Phúc ơi! - Thảo nhấc máy, giữ giọng điệu bình thường như mọi khi.
- Tôi đây. Tối nay đi ăn không? Tao mời.
- Tối nay công ty tao có tiệc rồi. Hay là mai đi?
- Được thôi. Vậy mai mày thích ăn món gì đây? - Phúc vẫn nhẹ nhàng như mọi khi.
- Ăn lẩu bò đi. Lâu lắm rồi tao chưa được ăn lẩu bò.
- Được. Vậy mai tao nhắn địa chỉ cho mày.
Thảo mỉm cười cúp máy. Giác quan thứ sáu mách bảo có ai đó đang nhìn mình. Cô quay lại, La Thái Mân đang đứng, hai tay cho vào túi quần, nhìn cô. Thảo giật mình, thầm nghĩ: 'Không phải chứ!' Đây là lần đầu tiên cô nghe điện thoại riêng trong giờ làm việc. Cô không biết Mân đã đứng đó từ lúc nào, liệu có nghe được cuộc nói chuyện của cô hay không. Cô thầm cầu nguyện trong lòng: 'Mình sẽ không bị trách phạt chứ?' Chỉ thấy Mân đi thẳng ra phía cửa lớn mà không nói một lời nào, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Cuối buổi họp, La Thái Mân bỗng lên tiếng hỏi:
- Hôm nay mọi người muốn ăn gì?
- Dạ, ăn gì cũng được ạ!
Mọi người vẫn e dè, ngầm để ý sắc mặt của sếp, nghĩ rằng để sếp quyết định thì tốt hơn.
- Tôi muốn ăn lẩu bò, không biết mọi người có muốn ăn không?
Thảo chợt chột dạ, thầm nghĩ: 'Không phải chứ, đây là tình cờ, hay là anh ta đã nghe được cuộc nói chuyện của mình?' Thảo chỉ khẽ liếc nhìn anh, nhận ra trên gương mặt ấy có chút châm chọc nhìn về phía mình. Cô chau mày, chẳng lẽ anh ta đang muốn cảnh cáo cô?
Tại quán lẩu bò Nam Dương, nơi nổi tiếng nhất khu vực này, có vẻ như anh là khách quen. Khi xe của anh vừa vào bãi đã có hai, ba nhân viên ra cúi đầu lễ phép tiếp đón. Quán có hai tầng ngoài trời và một khu phòng VIP, khuôn viên rộng rãi, thoáng mát. Bình thường Thảo chỉ ăn ở những quán nhỏ, lần đầu tiên cô được đến đây quả thực khá choáng ngợp. Tuy đông khách nhưng phục vụ lên món rất nhanh, thái độ cũng rất nhiệt tình, chắc chắn giá thành cũng không hề rẻ.
Tất cả mọi người đi theo chỉ dẫn của nhân viên phục vụ, vào phòng VIP đã được giám đốc đặt sẵn. Mai kéo tay cô vào chọn chỗ ngồi. Không hiểu là cố ý hay vô tình, Thái Mân lại bước tới ngồi ngay cạnh cô. Trong không khí thế này, làm sao cô có thể ăn uống thoải mái được chứ, nhưng mọi người đều tỏ ra rất bình thường. Trưởng phòng Hà rót một ly bia, đưa qua mời giám đốc. Hôm nay, Trưởng phòng Hà mặc một chiếc váy đỏ bó sát, để lộ toàn bộ đường cong cơ thể. Cổ váy cắt hình trái tim khoét sâu, khoe một phần ngực rất gợi cảm. Cô ta chen vào giữa Thảo và Mân.
- Giám đốc, một tuần qua anh đã vất vả nhiều rồi. Tôi xin kính anh một ly, cảm ơn anh đã dẫn dắt công việc của chúng tôi một cách thuận lợi như vậy.
Mọi người đồng thanh vỗ tay, rồi hô to:
- Cạn ly! Cạn ly! Cạn ly!