Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 71: Có Chuyện Gì Không Vui Sao?
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 71 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Tuấn Anh khẽ nhếch mép cười gượng, lòng anh khẽ nhói lên. Có lẽ Thảo đã thực sự muốn giữ khoảng cách với anh.
- Để bọn em tự bắt xe đến đó được rồi, ngại làm phiền anh quá – Nga ngại ngùng nói.
- Không sao đâu, hai em là khách quý của anh mà.
Suốt quãng đường đi, Nga trò chuyện với Tuấn Anh khá vui vẻ. Chỉ có Thảo vẫn chăm chú nhìn ra ngoài cửa kính, không mấy để tâm đến cuộc trò chuyện của hai người. Tâm trí cô vẫn không ngừng nghĩ về người đàn ông kia.
Tiệc mừng sinh nhật của Tuấn Anh được tổ chức tại căn nhà riêng của anh, tọa lạc khá xa trung tâm thành phố. Đây là căn nhà anh mua để sinh sống một mình tại Việt Nam. Căn nhà tuy không quá lớn nhưng lại sở hữu khuôn viên rất rộng rãi. Bữa tiệc được tổ chức ngoài trời. Với tính cách thân thiện và hướng ngoại, Tuấn Anh có rất nhiều bạn bè yêu mến. Khuôn viên đã được trang hoàng lộng lẫy, với một sân khấu nhỏ điểm xuyết hoa và đèn lung linh. Khi Tuấn Anh, Thảo và Nga vừa xuống xe, mọi người đã ùa ra đón chào và bắn pháo chúc mừng. Tuấn Anh luôn tỏa ra sức hút đặc biệt như vậy, dù đứng một mình hay giữa đám đông. Nụ cười của anh luôn khiến người khác phải chú ý, cảm thấy rung động, một nụ cười rạng rỡ như nắng mai.
- Hôm nay dẫn về hai cô em xinh tươi thế này, giới thiệu chút đi chứ – Một người bạn trong nhóm huých nhẹ vào vai Tuấn Anh rồi hướng ánh mắt về phía Nga và Thảo.
Tuấn Anh chỉ cười gượng, đưa tay đấm nhẹ vào ngực người bạn: – Tiếp đón tử tế đấy nhé, đây là khách quý của tôi!
Mọi người bắt đầu ăn uống và hát hò. Với tính cách hòa đồng, Nga nhanh chóng làm quen được với mọi người. Cô hăng hái tham gia các trò chơi cùng mọi người. Thảo vì trong lòng vẫn còn buồn nên cố viện cớ hơi mệt mà ngồi một chỗ uống nước. Thức uống ở đây được mọi người pha chế từ rượu và hoa quả rất ngon. Lần đầu tiên được nếm thử, cô cảm thấy khá thích thú. Dù nhìn mọi người chơi đùa vui vẻ, nhưng thỉnh thoảng, nỗi buồn vẫn dấy lên trong lòng cô. Thảo thực sự rất nhớ Mẫn. Để quên được anh, có lẽ cô sẽ cần một khoảng thời gian khá dài.
- Em có chuyện gì không vui sao?
Tuấn Anh đã để ý Thảo từ lâu. Anh có thể nhận ra tâm trạng không tốt của cô. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, rót một ly rượu và uống cạn.
- Dạ không có gì, em chỉ cảm thấy hơi mệt một chút. À... Em xin lỗi vì vội quá nên em chưa chuẩn bị quà cho anh được, em sẽ bù cho anh sau nhé.
- Haizz... Buồn thật đấy, nhớ ngày xưa em còn mất cả tuần để chuẩn bị quà cho anh.
- Sao anh biết? – Thảo ngạc nhiên tròn mắt nhìn Tuấn Anh.
- Mọi việc em làm anh đều biết cả, chỉ là anh muốn em được vui vẻ thôi – Tuấn Anh mỉm cười, với ánh mắt ấm áp nhìn Thảo. Tuấn Anh luôn mạnh dạn thể hiện tình cảm như vậy, luôn khiến Thảo cảm thấy an toàn khi ở bên cạnh anh. Thế nhưng, trái tim ngu ngốc này của cô lại bị sự độc chiếm bá đạo của La Thái Mẫn mê hoặc mất rồi. Thảo khẽ nhếch mép cười khổ.
Nga đảo mắt tìm kiếm Tuấn Anh. Khi thấy anh đang trò chuyện với Thảo, nụ cười và ánh mắt anh dành cho cô ấy khiến Nga không khỏi nghi hoặc. Thật sự rất khác so với cách anh nhìn mình, rất dịu dàng và ấm áp, không giống như nhìn một người bạn thông thường. Một người chị bạn của Tuấn Anh ngồi cạnh Nga, cũng nhìn theo ánh mắt của cô, khẽ mỉm cười rồi lên tiếng:
- Hai người đó đẹp đôi đúng không? Nghe nói Tuấn Anh quay về đây là vì cô ấy. Không biết hai người đã quay lại với nhau chưa, nhưng nhìn có vẻ tiến triển tốt đấy.
- Ý chị là hai người