72. Chương 72: Chuyện riêng tư bị làm phiền

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 72: Chuyện riêng tư bị làm phiền

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Mày làm sao thế? Sao lại về mà không gọi cho tao?
Đôi mắt của Nga hơi ửng đỏ, cô hạ giọng, cố gắng giữ bình tĩnh nói: "Tại sao mày không nói cho tao biết?"
Thảo ngơ ngác, chưa hiểu ý của lời nói đó là gì. Nhìn ánh mắt ngơ ngác của Thảo, Nga đưa hai tay ôm lấy vai cô, giận dữ nói: "Tại sao mày lại giấu tao chuyện mày và anh ấy quen nhau? Tao là gì của mày hả Thảo? Mày có thấy suốt thời gian qua tao cứ như một kẻ ngốc không?"
Thảo bất ngờ trước những lời của Nga, sau đó chỉ biết cúi đầu im lặng đáp: "Tao xin lỗi, tao chỉ muốn mày không phải bận tâm đến chuyện cũ của mình."
Nga buông tay khỏi vai Thảo, lắc đầu cười chua chát, nhìn về phía Tuấn Anh vừa đến, rồi trừng mắt nhìn anh ta đầy giận dữ.
- Thì ra lâu nay anh tiếp cận em chỉ là mượn cớ để tiếp xúc với Thảo thôi sao?
Nga khẽ nhếch môi cười nhạt, cô quay đi, hướng ra phía đường tìm một chiếc taxi để về nhà. Nhưng đoạn này khá vắng, ít có xe cộ qua lại. Thảo lo lắng chạy theo thì Tuấn Anh kéo tay Thảo lại.
- Để anh đưa Nga về, em cứ ở lại đây đi, anh sẽ nói chuyện với Nga.
Giọng điệu bình tĩnh của Tuấn Anh khiến Thảo cảm thấy an tâm phần nào. Thảo cảm thấy quá mệt mỏi, tại sao cuộc sống của cô lại tràn ngập rắc rối đến vậy.
- Nga, lên xe đi, anh đưa em về, đoạn đường này khó mà bắt được taxi lắm. - Tuấn Anh kéo tay Nga lại.
Nga hất tay anh ra: "Anh vào trong với Thảo đi, mặc kệ em đi."
- Anh xin lỗi!
Nga quay lưng nhìn vào khoảng không tối tăm một vài giây rồi quay lại, nở một nụ cười.
- Không sao, dù sao tình cảm cũng không thể ép buộc. Em chỉ tức giận vì hai người đã không nói với em, nên em cần thời gian để nguôi cơn giận này.
- Thôi được rồi, em đứng đây đợi, anh sẽ nhờ bạn đưa em về. Thật sự vào giờ này, một cô gái như em mà đi một mình sẽ rất nguy hiểm. Đứng đây đợi anh!
Ánh mắt Nga phảng phất nỗi u buồn, tại sao anh lại đối xử với cô tốt như vậy? Là vì cô là bạn của Thảo, hay là anh đối xử tốt với bất kỳ ai cũng vậy? Sự dịu dàng của anh khiến Nga không thể giận anh được.
Sau khi nhìn Nga lên xe rời đi an toàn, Thảo mới lặng lẽ quay vào nhà. Chắc tối nay cô nên tránh mặt để Nga có thể bình tâm lại, ngày mai khi tỉnh táo hơn, họ sẽ nói chuyện với nhau.
- Anh có thể đưa em đến một khách sạn gần đây được không? Tối nay em không thể về nhà được rồi. - Thảo buồn bã nói với Tuấn Anh.
- Vậy em cứ ở lại nhà anh đi, sáng mai anh đưa em về!
Thảo ngạc nhiên: "Sao lại được chứ? Em muốn đến khách sạn hơn."
- Em đừng ngại, mọi người uống say rồi cũng đều nghỉ lại ở đây. Em cứ lên phòng anh mà nghỉ ngơi, bọn anh sẽ ngủ ở nhà dưới.
Thảo nghe vậy cũng thấy ổn, cô gật đầu rồi theo anh vào nhà. Căn nhà của đàn ông mà lại ngăn nắp, sạch sẽ đến vậy. Anh đưa Thảo lên lầu hai, phòng của anh. Anh đưa tay mở cửa thì phát hiện cánh cửa đã bị khóa từ bên trong.
*Cốc... cốc* Tuấn Anh đưa tay gõ cửa. Anh nhìn Thảo, nghiêng đầu cười ngượng nghịu. Phải đến năm phút sau, cánh cửa mới được mở ra. Một người đàn ông cởi trần, chỉ mặc độc một chiếc quần dài, xuất hiện và lên tiếng than thở:
- Tao đang có việc cần giải quyết mà!
Nhìn thấy Thảo bên cạnh Tuấn Anh, ánh mắt người đàn ông trở nên khó dò. Anh cười tủm tỉm nhìn Tuấn Anh.
- Thôi được rồi, trả phòng cho hai người!
Cô gái trong phòng váy áo xộc xệch bước ra khỏi phòng. Khi đi ngang qua, cô ta còn không quên nháy mắt với Tuấn Anh. Thảo có chút lo lắng, nhưng Tuấn Anh không phải người như Mẫn, anh không bao giờ chỉ vì giải tỏa dục vọng của bản thân mà ép buộc đối phương, đấy là lý do vì