73. Chương 73: Bọn tao bây giờ chỉ là bạn thôi!

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 73: Bọn tao bây giờ chỉ là bạn thôi!

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 73 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Sáng hôm sau, Tuấn Anh đưa Thảo về sớm. Mở cửa vào nhà thì không thấy Nga đâu, có lẽ Nga cũng đang cố tránh mặt cô. Thảo buồn bã thay đồ rồi đi làm. Vừa đến văn phòng, Mai đã chạy đến trước mặt, vẻ mặt hốt hoảng nói với cô:
– Thảo biết tin gì chưa?
Thảo ngơ ngác khẽ lắc đầu:
– Tin gì cơ?
– Tổng giám đốc chuẩn bị kết hôn đấy, nghe nói là với con gái chủ tịch tập đoàn Ban Mai đó.
Tim Thảo như chết lặng, cô cố nặn ra một nụ cười với Mai:
– Vậy thì chúc mừng giám đốc thôi.
– Thật sự Thảo và giám đốc không có gì à? Vậy là mình nhìn nhầm rồi sao. – Mai xị mặt quay về chỗ ngồi.
Chiếc bút trong tay Thảo cứ run lên cầm cập. Cô đã tự nhủ phải mạnh mẽ, phải dứt bỏ thứ tình cảm mù quáng ấy, mà sao tin tức này lại khiến tim Thảo đập loạn xạ đến thế, nó cứ như muốn nhảy khỏi lồng ngực chật hẹp. Cảm giác vừa đau khổ vừa căm hận.
Chiều tan làm, Thảo ghé siêu thị mua ít đồ về nấu bữa tối. Đi qua gian hàng đá quý, nơi trưng bày mẫu sản phẩm của công ty, chiếc dây chuyền Happiness được đặt tại vị trí cao nhất, một mình nó cũng đủ tỏa ra ánh sáng lấp lánh kiêu sa. Nó khiến cô lại nhớ đến Mẫn. “Chết tiệt, mình cần phải trả lại sợi dây chuyền đó!”, Thảo chửi thầm trong đầu. Cô không còn lý do gì để giữ thứ xa xỉ như thế này, nhìn vào nó chỉ càng thêm đau lòng mà thôi.
Tối đến, Thảo đã chuẩn bị một bàn ăn thịnh soạn. Cô ngồi đợi Nga về cùng nhau ăn và nói chuyện, để giải quyết những mâu thuẫn không đáng có giữa hai người. Đợi mãi đến tám giờ mà Nga vẫn chưa về, đồ ăn cũng đã nguội lạnh. Thảo vừa cầm điện thoại định gọi cho Nga thì nghe tiếng mở cửa. Nga bước vào, gương mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên.
– Mày ngồi đợi tao à? Sao không gọi điện cho tao, hôm nay tao phải tăng ca! – Nga nói với giọng điệu bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra, rồi đi vào trong rửa tay.
Thảo không ngờ Nga lại bình thản đến thế. Cô đã lo lắng rất nhiều, sợ rằng Nga sẽ giận lắm. Thảo vội đứng dậy mang đồ ăn ra bếp hâm nóng lại. Khi Nga bước ra, thấy vẻ mặt ủ rũ của Thảo thì bật cười.
– Mày đừng bày ra vẻ mặt đó, tao không sao. Tao đã nghĩ thông suốt rồi, dù sao tao và anh Tuấn Anh cũng chẳng có quan hệ gì, và nghĩ mày cũng khó xử khi tao nói muốn theo đuổi anh ấy.
Nghe Nga nói như vậy, Thảo cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Cô mỉm cười bưng tô canh ra bàn, múc cho Nga một chén.
– Tao xin lỗi vì lúc đó không thể thành thật với mày.
– Thôi được rồi, giờ tao chỉ muốn biết mối quan hệ bây giờ giữa mày và anh ấy là gì?
– Bọn tao bây giờ chỉ là bạn thôi!
– Ừm, vậy được rồi! Ăn cơm thôi, tao đói bụng quá.
Tìm đâu ra được một người bạn tốt như Nga chứ. Thảo cảm thấy vô cùng hạnh phúc vì có một người bạn hiểu chuyện như Nga. Cuộc sống của Thảo bỗng chốc trở nên ấm áp hơn rất nhiều. Cô vui vẻ mỉm cười gắp thức ăn cho Nga.
– Mà hôm qua mày không về nhà, ở với anh người yêu giám đốc đó à.
Thảo chột dạ làm rơi miếng thức ăn đang gắp dở. Cô không biết có nên kể cho Nga chuyện của mình hay không. Nghĩ rằng không nên giấu Nga thêm nữa, cô quyết định sẽ thành thật với bạn. Thảo buông đũa xuống, khẽ lắc đầu rồi lên tiếng:
– Tao và anh ấy chia tay rồi.
Vừa thốt ra câu chia tay, Thảo đã tự mình cười khổ. Mối quan hệ mập mờ như vậy, nói là chia tay cũng thật nực cười.