79. Chương 79: Món Quà Tuổi Ba Mươi

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 79: Món Quà Tuổi Ba Mươi

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 79 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

– Ừ nhỉ, tặng cà vạt thì khi anh ấy đeo sẽ nhớ đến mình, hihi, đi thôi, mình qua bên đó xem thử.
Mai kéo Thảo đến cửa hàng cà vạt gần đó. Bên trong, đủ loại mẫu mã, màu sắc cà vạt được trưng bày bắt mắt, khiến Mai hào hứng ngó nghiêng khắp nơi. Bỗng một người phụ nữ xuất hiện, đứng cạnh hai cô, chỉ vào chiếc cà vạt màu xanh và nói: "Em lấy cho chị xem cái này." Mai tò mò nhìn sang, bắt gặp một người phụ nữ vô cùng xinh đẹp, với trang phục và cử chỉ toát lên vẻ sang trọng. Người phụ nữ cũng nhìn lại Mai, mỉm cười. Mai đáp lại bằng một nụ cười, rồi bối rối huých nhẹ vào tay Thảo.
– Hình như là ngôi sao đấy!
Thảo cũng hơi tò mò nên liếc mắt nhìn qua. Quả thật, với vẻ đẹp hoàn mỹ đó, chắc chắn cô ấy là người trong giới nghệ thuật. Thảo chỉ kéo nhẹ tay Mai sang một bên.
– Lo chọn quà cho Mai đi nè. Mình thấy chiếc này được đó, Mai thấy sao? – Thảo chỉ vào chiếc cà vạt màu xanh đen kẻ caro. Mai gật gù, bảo nhân viên mang ra cho mình xem thử. Mai rất ưng ý chiếc cà vạt này, liền bảo cô nhân viên tính tiền. Nhìn sang người phụ nữ kia, Mai thấy trước mặt cô ấy bày ra bốn năm chiếc cà vạt, toàn là hàng cao cấp giá trên chục triệu, nhưng cô ta vẫn chưa biết chọn cái nào. Mai quay sang nói nhỏ vào tai Thảo.
– Thảo qua giúp một chút đi!
– Thôi, mình biết gì đâu mà giúp. Mai tính tiền nhanh rồi mình về đi. Hai người vừa tính tiền xong, toan quay đi thì người phụ nữ đó chợt gọi Thảo lại.
– Em gì ơi, có thể giúp chị một chút được không? Đây là lần đầu gặp mặt nên chị không biết chọn cái nào. Thấy em chọn cho bạn rất đẹp, em có thể giúp chị chọn một chiếc chứ? – Người phụ nữ nhìn Thảo, tươi cười rất dịu dàng.
Thảo còn đang lúng túng vì mình cũng có biết gì đâu, chỉ chọn đại thôi mà. Định từ chối thì Mai đã kéo tay Thảo lại gần mấy chiếc cà vạt.
– Người ấy khoảng bao nhiêu tuổi ạ? – Mai lên tiếng hỏi.
– Cũng tầm ba mươi!
Thảo đành chọn đại một chiếc cà vạt màu xám sọc đen trắng. Người mà người phụ nữ này tặng chắc chắn cũng là người có đẳng cấp không kém, nên phải chọn một chiếc thật nổi bật.
– Em thấy chiếc này được đó. Màu sắc này dễ phối đồ, vừa tao nhã lại vừa nổi bật, đeo lên chắc chắn sẽ rất thu hút. Chị xem có được không?
– Ừm, chị cũng đang phân vân hai chiếc này. Cảm ơn em nhé! – Cô ấy lại nở một nụ cười tỏa nắng. Nếu là con trai, có lẽ Thảo đã bị nụ cười này mê hoặc mất rồi.
– Dạ không có gì ạ! Thôi, bọn em về trước nhé! Lúc đi ra sảnh, Mai vẫn nghi hoặc nói.
– Mình thấy cô gái lúc nãy quen lắm, mà không nhớ là đã gặp ở đâu.
– Nếu là nghệ sĩ, có thể mình đã gặp qua trong chương trình nào đó mà không để ý thôi.
– Ừm, có thể thế!
Hai người đi qua một nhà sách nhỏ. Thảo chợt nhớ ra hôm trước là sinh nhật Tuấn Anh mà mình vẫn chưa tặng quà cho anh ấy. Cô bèn rủ Mai vào trong tìm xem có gì hay hay để tặng, kẻo anh ấy lại xuất hiện đòi quà lần nữa. Thảo không biết nên chọn món quà nào phù hợp để tặng với tư cách là một người bạn. Cô thường tặng Phúc áo sơ mi hoặc giày thể thao, nhưng tặng cho Tuấn Anh thì lại sợ không hợp tình lắm. Chợt đi đến gần tủ bút, Thảo nghĩ chắc tặng bút có vẻ ổn. Cô thường thấy các giám đốc hay mang theo một chiếc bút bên mình. Thảo xem xét một hồi rồi cũng chọn mua được một chiếc bút ký khá ưng mắt.