80. Chương 80: Đâu phải lúc nào em cũng nghe lời anh

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 80: Đâu phải lúc nào em cũng nghe lời anh

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 80 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chiều tan làm, Thảo ngồi ở trạm xe, cầm điện thoại soạn tin nhắn cho Tuấn Anh. Cô lưỡng lự không biết có nên gửi đi hay không, món quà cô đã mua rồi. "Hay thôi gửi chuyển phát nhanh qua công ty nhỉ?" Thảo nghĩ thầm nhưng rồi lại lắc đầu, cuối cùng quyết định gọi điện.
"Anh đây!" Giọng nói ấm áp của Tuấn Anh vang lên khiến Thảo ngây ra vài giây, một cảm giác quen thuộc chợt ùa về. Vài giây sau, Thảo mới ấp úng cất tiếng.
"À... Em muốn hỏi khi nào anh rảnh, gặp nhau một chút."
"Sao thế? Nhớ anh sao?" Tuấn Anh lên giọng trêu chọc.
"Chỉ là có việc muốn gặp anh một chút thôi, nếu anh không rảnh thì thôi vậy!"
"Em đang ở đâu?" Thấy vẻ khó chịu của Thảo, Tuấn Anh nhẹ giọng hỏi.
"Em đang ở trạm xe buýt, chuẩn bị về nhà!" - "Em ngồi yên đấy, anh tới liền!"
"Anh không bận sao? Không có việc gì quan trọng đâu, khi nào anh rảnh gặp nhau cũng được!"
"Anh không bận! Em ở yên đấy đợi anh!"
Vừa nói xong, Tuấn Anh liền tắt điện thoại, với lấy chiếc áo khoác sau ghế rồi bước ra ngoài. Khi ra đến cửa, anh gặp một nhân viên nam đang bước vào, người này thấy vẻ gấp gáp của Tuấn Anh thì vội lên tiếng.
"Sếp có việc gì sao, tài liệu anh đang cần gấp đây."
"Ừ, cứ để lên bàn cho anh."
Tuấn Anh nói mà không quay đầu nhìn lại. Chỉ là một cuộc điện thoại thôi, vậy mà sao anh lại khẩn trương đến thế, cứ như sợ rằng chậm một giây thôi thì sẽ tuột mất điều gì đó quan trọng. Anh lái xe chỉ mất khoảng 10 phút đã đến trạm xe nơi Thảo đang ngồi. Thảo vẫn giữ thói quen vừa nghe nhạc vừa đung đưa hai chân. Hình dáng ấy khiến khóe môi anh khẽ mỉm cười. Thấy xe Tuấn Anh, Thảo bật dậy. Tuấn Anh tiến đến, nhìn Thảo một cách trìu mến.
"Anh cứ sợ em về mất rồi." - "Anh bảo em đợi anh mà!" Thảo đáp. - "Đâu phải lúc nào em cũng nghe lời anh."
Rõ ràng Thảo hiểu, Tuấn Anh đang cố ý nhắc lại chuyện năm xưa, nhưng cô lảng tránh, mở túi xách lấy ra hộp quà đưa cho anh.
"Quà sinh nhật của anh."
Tuấn Anh bật cười hỏi: "Em hẹn anh là chỉ để tặng quà sinh nhật cho anh thôi sao?"
Thảo gật đầu: "Thì em đã nói là không có việc gì quan trọng mà anh cứ nhất quyết chạy qua đấy chứ. Hôm nay tiện đường nên em mua tặng anh, để không mất công anh lại tìm em đòi quà nữa."
Tuấn Anh cầm lấy chiếc hộp, mở ra nhìn thấy chiếc bút thì mỉm cười nói:
"Cám ơn em! Anh sẽ dùng cẩn thận!"
"Dạ không có gì. Vậy thôi em về trước đây!" Thảo chỉ tay về phía chiếc xe buýt đang tới, nhưng Tuấn Anh đã kéo tay cô lại.
"Để anh mời em ăn tối!" - "Dạ thôi không cần đâu!"
"Thì nhận quà rồi cũng phải để anh mời bữa cơm chứ!" Anh nói rồi kéo Thảo về phía xe của mình, mở cửa ghế phụ cho Thảo ngồi vào. Thảo khá bất ngờ vì không biết từ bao giờ Tuấn Anh lại trở nên chủ động như vậy. Cô không thể ngờ rằng thời gian có thể mài dũa con người trở nên sắt đá hơn, và Tuấn Anh cũng đã trở nên quyết đoán hơn sau khoảng thời gian rời xa Thảo.
Tuấn Anh đưa Thảo đến một nhà hàng kiểu Tây ngay trung tâm Sài Gòn. Thấy phong cách nhà hàng khá sang trọng, cô hơi e ngại. Tuấn Anh hiểu ý Thảo, anh khẽ nói nhỏ vào tai cô:
"Nếu em cứ đứng ở đây sẽ gây chú ý đấy."