Mùi Hương Mê Hoặc
Chương 81: Cứ uống đi, anh sẽ gọi thêm!
Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 81 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thảo e ngại trước những ánh mắt xung quanh, đành bước theo Tuấn Anh vào trong. Sau khi ngồi xuống, anh đưa thực đơn cho cô.
- Em thích ăn gì thì cứ gọi nhé!
Thảo cầm lấy thực đơn, lướt nhìn những món ăn trông thật hấp dẫn, nhưng giá cả cũng không hề rẻ chút nào. Cô chọn đại món mì Ý sốt cà chua bò bằm giá 79 nghìn, thấy đây là lựa chọn hợp lý nhất, rồi đưa lại thực đơn cho Tuấn Anh.
- Em cứ gọi thêm đi! – Anh đẩy lại thực đơn về phía Thảo.
- Dạ thôi được rồi, anh gọi món đi!
Tuấn Anh khẽ cười, cầm lấy thực đơn, gọi thêm một phần salad, một phần bò bít tết, một phần cá hồi sốt chanh dây, một phần sườn cừu nướng... Anh vừa định gọi thêm thì Thảo vội ngăn lại, cô bất ngờ đặt tay lên bàn tay anh đang để trên mặt bàn.
- Em thấy nhiều rồi đó anh! – Thảo nói rồi vội rụt tay về. Vì quá vội ngăn anh, cô đã hành động theo quán tính như vậy – quả thật thói quen là điều đáng sợ.
Tuấn Anh vì hành động bất ngờ của Thảo mà thấy trong lòng có chút vui vẻ. Anh gấp thực đơn lại rồi nói với nhân viên.
- Cho anh thêm hai ly merlot (rượu vang).
Nhà hàng được thiết kế theo phong cách cổ điển, với ánh đèn vàng dịu nhẹ, bản nhạc du dương. Mọi người ngồi trong quán đều có phong thái điềm đạm, trò chuyện nhẹ nhàng, thưởng thức đồ ăn. Trong lúc chờ món ăn, Thảo có chút ngại ngùng. Cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho Nga, báo rằng tối nay có thể sẽ về muộn một chút. Tuấn Anh chợt lên tiếng hỏi:
- Em nhắn tin cho bạn trai à?
Nghe câu hỏi của anh, tay Thảo khựng lại một nhịp. Có vẻ Tuấn Anh vẫn chưa biết chuyện cô và La Thái Mẫn đã không còn bên nhau nữa. Thảo chỉ nhẹ lắc đầu:
- Em nhắn cho Nga, không thì nó lại lo lắng.
Tuấn Anh tiếp tục lên tiếng:
- Em đi ăn với anh như vậy bạn trai sẽ không ghen chứ?
Thảo khá khó chịu khi anh cứ liên tục xoáy vào chủ đề này, hay đúng hơn là cảm thấy xấu hổ. Cô đã từng nói với anh rằng mình rất hạnh phúc bên người đàn ông ấy, vậy mà chưa đầy một tháng đã bị bỏ rơi thê thảm như thế này. Đúng lúc nhân viên phục vụ bưng đến hai ly rượu vang, Thảo bèn nhanh chóng đổi chủ đề.
- Anh lái xe mà uống rượu không sao chứ?
- Không sao, rượu này rất nhẹ.
Thảo cầm lấy ly rượu, đưa lên mũi ngửi hương thơm của nó:
- WOW, thơm quá! – Cô nói rồi đưa lên miệng nhấp nhẹ một ngụm: – Ngon quá! – Thảo đưa ánh mắt sáng rực nhìn về phía Tuấn Anh. Vị hơi đắng nhẹ nơi đầu lưỡi, sau đó lại ngọt ngào khi trôi xuống cổ họng, cộng thêm hương thơm phảng phất bay lên mũi, khiến Thảo khá phấn khích. Những hành động của cô khiến khóe môi anh khẽ nhếch lên.
- Em cứ uống đi anh sẽ gọi thêm!
- Dạ thôi, uống như vậy được rồi, anh còn phải lái xe nữa.
Một vài phút sau, phục vụ mang lên hai món đầu tiên là mì Ý và bò bít tết. Tuấn Anh nhẹ nhàng cắt thịt bò bít tết rồi đưa sang cho Thảo.
- Em ăn đi.
Vẻ ân cần dịu dàng của anh khiến Thảo nhớ lại những chuyện ngày xưa, trái tim cô lại có chút ấm áp. Ít ra trong cuộc sống mỏi mệt này, vẫn còn nhiều người đối xử tốt với mình như vậy. Việc gì phải vì một người mà tự làm mình đau khổ chứ.