82. Chương 82: Trái Đất Tròn Quá

Mùi Hương Mê Hoặc

Chương 82: Trái Đất Tròn Quá

Mùi Hương Mê Hoặc thuộc thể loại Linh Dị, chương 82 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
- Món quà em giúp chị chọn, anh ấy có vẻ rất hài lòng, cảm ơn em nhé!
- Dạ, không có gì đâu ạ, vậy là tốt rồi. Em xin phép đi trước.
- Ừm, có duyên sẽ gặp lại. – Cô ấy gật đầu cười, đưa mắt nhìn theo bóng lưng Thảo. Vẻ lạnh lùng của Thảo khiến cô khá ngạc nhiên. Hầu như mọi người đều rất nhiệt tình khi tiếp xúc với cô, nhưng Thảo lại toát ra vẻ kiêu ngạo, xen lẫn chút gì đó như đang phòng bị. Cô khẽ cười rồi quay người bước đi.
Khi về bàn của mình ngồi, cô ấy vẫn ngó qua phía xa, nơi Thảo đang ngồi. Người đàn ông đối diện lên tiếng hỏi:
- Gặp người quen sao?
- Dạ không phải, chỉ là chút tình cờ thôi nên em thấy khá thú vị. À, cô ấy chính là người đã giúp em chọn món quà này đó.
La Thái Mẫn thuận theo ánh mắt của Ngọc Anh quay lại nhìn thử. Khi bắt gặp hình bóng Thảo, ánh mắt anh chợt tối sầm lại. Thảo đang cười nói rất vui vẻ với người đàn ông khác. Cảm giác khó chịu, bứt rứt trong lòng lúc này khiến anh muốn rời khỏi đây ngay lập tức. Nhưng vì đây là buổi gặp mặt đầu tiên của anh và Ngọc Anh nên dù sao cũng cần giữ lịch sự. Anh cầm ly nước lên, nốc cạn. Cố gắng lấy lại vẻ điềm đạm, anh chợt nghe Ngọc Anh lên tiếng khi cô nhận thấy vẻ khác lạ của mình.
- Anh sao thế?
- Không sao, anh hơi khát thôi. Em gọi món đi!
Sau khi quay lại bàn ăn, Thảo cũng có chút tò mò muốn nhìn thử xem người đàn ông mà cô gái kia muốn tặng chiếc cà vạt trông như thế nào. Khi gần rời đi, cô khẽ quay lại đảo mắt nhìn. Ánh mắt cô chợt chạm vào một bóng lưng quen thuộc. Dáng người vắt chéo chân, tay trái đặt trên đùi, tay phải mân mê chiếc ly rượu vang trên bàn. Cảm giác vừa nhớ nhung lại vừa tức giận chợt ùa đến. Không cần người đàn ông đó quay lại, Thảo cũng đoán được đó là ai. Không ngờ trái đất này lại tròn đến thế. Những chuyện tình cờ tưởng chừng như chỉ có trên phim lại xuất hiện trong cuộc sống của cô. Thảo vội vàng muốn rời khỏi nơi này, lo sợ phải đối diện với ánh mắt ấy. Cô cầm lấy túi xách rồi bước nhanh ra cửa, trong lòng có chút gì đó ứ nghẹn nơi cổ họng.
Suốt dọc đường về, Thảo im lặng nhìn qua cửa kính ô tô, tâm trạng thật sự tồi tệ. Người con gái xinh đẹp, khí chất ngút trời kia có lẽ chính là vị hôn thê của anh ta. Như vậy đúng là quá hoàn hảo. Còn cô, chắc chỉ là thú vui qua đường như bao cô gái khác mà thôi. Dù đã biết như thế, sao cô vẫn ngu ngốc lao vào?
Tuấn Anh nhìn Thảo, muốn nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Thật ra, vừa rồi anh cũng đã nhìn thấy Mẫn. Có lẽ anh đã đoán ra được lý do Thảo trở nên ủ rũ như vậy. Anh cũng im lặng. Sau khi đưa Thảo đến cổng chung cư, anh mới lên tiếng:
- Nếu em có gì khó khăn, cứ gọi cho anh nhé!
Thảo chỉ biết mỉm cười đáp: "Cảm ơn anh!"
Thật sự Tuấn Anh quá tốt, nhưng Thảo đã không còn là cô bé vô tư hồn nhiên ngày nào nữa. Tình cảm này cô không thể đón nhận, cũng không muốn làm anh tổn thương. Cô chỉ mong anh sẽ thật sự tìm được một người yêu thương anh thật nhiều.
Lên đến nhà, Thảo mệt mỏi đi vào phòng, nằm dài lên giường. Cô lấy điện thoại ra, xem lại những bức ảnh Mẫn đã chụp cho cô tại Đà Nẵng. Nhìn gương mặt mình trong ảnh, cô lại nhớ đến ánh mắt của Mẫn ngày hôm ấy. Ánh mắt trìu mến đó... chẳng lẽ lại thật sự không có chút tình cảm gì với mình sao? Thảo ngồi xuống đất, mở hộc tủ lấy ra chiếc hộp. Cô cầm sợi dây chuyền trên tay, những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống. Mọi dồn nén bấy lâu nay cuối cùng phải vỡ òa.