Mười Dặm Sóng Sương Giăng
Chương 9
Mười Dặm Sóng Sương Giăng thuộc thể loại Cổ Đại, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Ngoan lắm."
Ta khẽ nhếch môi, hai tay vòng qua cổ hắn, kéo hắn xuống. Ban đầu chỉ định trêu hắn một chút, nhưng khi bốn mắt chạm nhau, ta vẫn không kìm được mà hôn lên môi hắn.
Lăng Việt nhìn ta, hơi thở dần trở nên gấp gáp, ngay cả khóe mắt hắn cũng ửng đỏ, trông vô cùng quyến rũ.
"Cô nương..."
Giữa những tiếng nỉ non, hắn vòng tay siết chặt eo ta. Trong đôi mắt ta bỗng mở to, nụ hôn của hắn đã ào ạt trút xuống như mưa rền gió dữ...
Đàn ông, quả nhiên không thể trêu ghẹo.
26
Trên đường trở về, ta dùng quạt che đi đôi môi sưng đỏ.
Lăng Việt dường như không dám nhìn thẳng ta. Hắn nắm tay che miệng ho khan một tiếng, vừa nghiêng đầu đã để lộ vết cào đỏ chói sau gáy.
"..."
Ta lặng lẽ cúi đầu, khẽ lay cán quạt, cố gắng xua đi chút nóng bức đang dâng lên.
"Cô nương..."
Hắn rụt rè mở miệng, ta trừng hắn một cái:
"Đã thế này rồi mà chàng còn gọi ta là cô nương sao?"
Sau đó, hắn cười.
Hắn nhìn về phía ta, trong đôi mắt long lanh như gợn sóng ấy, giờ phút này chỉ có hình bóng của ta.
"Nhu Nhi."
Rõ ràng gió đêm thật dịu dàng, rõ ràng hắn nói nhỏ nhẹ như vậy, vậy mà lại khiến tim ta đập loạn không ngừng.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch...
Tựa như tiếng sấm kinh hoàng đêm hôm đó, từng nhịp, từng nhịp đập thẳng vào sâu thẳm linh hồn.
"Thế, thế mới phải chứ!"
Ta giả vờ bình tĩnh, đi thẳng đến bên xe ngựa, kéo rèm xe ra.
Đông Thanh và Lê Quý nhân đang ngồi ở đó. Lê Quý nhân nhàn nhã thưởng trà, còn Đông Thanh thì ngồi một bên vừa khóc vừa đếm bạc.
Ta mở miệng hỏi:
"Mông tiểu tướng quân đâu rồi?"
Tay Lê Quý nhân đang cầm chén trà khựng lại, sau đó nàng ta cười nói:
"Trong nhà hắn có việc, đã về trước rồi."
"À, ra là vậy."
Ta không nghi ngờ gì, phân phó Đông Thanh đưa tiền cho nàng. Trước khi đi, Lê Quý nhân hiếm khi nghiêm túc nói:
"Ấn đường ngươi tối sầm, e rằng có tai ương đổ máu. Ngươi ở ngoại ô kinh thành, tuy có Lăng Việt bảo vệ, nhưng e là vẫn có sơ hở."
Tim ta bỗng giật thót một nhịp, đột nhiên nhớ tới đám đạo chích từng mò vào điền trang trước đây.
"Ngươi tốt nhất là chuyển vào kinh thành đi, bằng không, nếu có chết ở cái điền trang hẻo lánh đó, ta cũng sẽ không chạy xe cả canh giờ đi nhặt xác cho ngươi đâu."
"Biết rồi!"
Ta cười hì hì dựa vào vai nàng đáp lời, Lê Quý nhân lộ vẻ mặt ghét bỏ, vội vàng đẩy ta ra.
"Ta đi đây, tiền xem bói nhớ ngày mai gửi đến phủ ta nhé."
Nụ cười trên mặt ta đột ngột cứng lại. Thấy nàng ta tiêu sái nhảy xuống xe, không thèm ngoảnh đầu lại mà đi thẳng, ta bèn vén rèm lên gào:
"Lê Tiểu Nguyệt! Ngươi đúng là từ ổ cướp chui ra đấy à!"
Mấy ngày sau, ta ngồi trong thư phòng, ngoan ngoãn lật xem tập ghi chép về các trạch viện đủ loại kiểu dáng trong kinh thành mà Đông Thanh đã mang đến.
"Đây là căn ở thành Nam, trước kia là chỗ ở của một quan nhỏ. Sân vườn không tệ, cũng nhã nhặn, chỉ là hơi nhỏ một chút."
Đông Thanh đứng một bên giải thích. Khóe mắt ta giật giật, quan tam phẩm mà cũng gọi là quan nhỏ sao? "Căn ở thành Bắc, nô tỳ đã đi xem qua rồi, sân vườn đủ lớn, nhưng chỗ cần sửa sang lại quá nhiều..."
Ừm, với tài sản hiện tại mà nói, quả thật hơi quá sức. Hơn nữa, ở nhà to như thế làm gì chứ.
"Thành Tây gần khu ổ chuột, không ổn."
"Phường nhạc ở thành Đông vừa vào đêm đã quá ồn ào, không thích hợp để ở."
Sau một hồi Đông Thanh gạch xóa đủ kiểu, ta nhìn cuốn sổ vẽ đầy dấu gạch chéo, đau buồn lên tiếng:
"Đông Thanh! Yêu cầu của ngươi thật ra có thể hạ thấp xuống một chút thôi, ta thấy căn ở thành Nam cũng không tệ mà!"
"Không, nơi cô nương ở nhất định phải là tốt nhất."
27
Ta vốn tưởng chuyển vào kinh thành là chuyện đơn giản, nhưng không hiểu sao hai vị trong cung kia lại biết được. Một người thì giục ta nhanh chóng chuyển đi, còn một người lại không muốn cho ta chuyển.
Vệ Kỳ Niên và Thẩm Quân Mai cãi nhau một trận lớn, đây có lẽ là lần họ cãi vã dữ dội nhất, thậm chí Vệ Kỳ Niên còn dọn đến Ngự thư phòng để ngủ.
Thẩm Quân Mai đau lòng, động thai khí, đứa bé suýt chút nữa không giữ được. Tuyệt vời hơn là, nam phụ đã xuất chinh trở về rồi...
"Tô tiểu thư, Hoàng thượng nói, bảo người cứ yên tâm ở lại. Nếu sợ không an toàn, ngài ấy sẽ phái mấy thị vệ đắc lực tới."
Phúc Lai công công nhăn cả mặt thành một đóa hoa cúc, cẩn thận từng li từng tí mở miệng nói. Ta có chút buồn cười nhìn ông ta, nhìn đến mức ông ta run rẩy như cái sàng.
"Phúc Lai công công, đã là Bệ hạ và nương nương không muốn ta vào kinh thành, vậy ta không vào là được. Làm phiền công công về bẩm báo với Bệ hạ một tiếng, cứ nói thị vệ trong cung, ta vô phúc không dám nhận. Ta sẽ tự mình đi thuê thêm mấy hộ vệ nữa, không làm phiền Bệ hạ bận tâm."
Phúc Lai công công nghe xong, lập tức tái mặt, luống cuống đứng đó, mồ hôi lạnh trên trán chảy ròng ròng.
"Chuyện này, chuyện này..."
Ta lười ứng phó với ông ta, bèn gọi Đông Thanh:
"Đông Thanh, tiễn công công ra ngoài."
"Công công mời."
Đông Thanh lạnh lùng tiễn khách.
Đúng vậy, thử hỏi ai mà không uất ức chứ, chuyển nhà còn phải nhìn sắc mặt của hai vị trong cung kia.
Sau khi tiễn Phúc Lai công công đi, Đông Thanh vào pha trà mới cho ta, rồi lại bưng lên điểm tâm mới.