Chương 17

Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng thuộc thể loại Đô Thị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Căn phòng ngủ kín sáng rất tốt. Rèm cửa kéo lại, cửa đóng vào, hoàn toàn không phân biệt được ngày đêm, khiến cơ thể mất đi cảm giác về thời gian. Trần Túng ngủ đến trưa mới dậy, ban đầu còn tưởng vẫn là nửa đêm, còn đang định ngủ tiếp một lúc thì mơ hồ nghe thấy bên ngoài có người nói tiếng Anh, giọng nói nhẹ nhàng; không lâu sau, có mùi thức ăn thơm phức bay vào phòng. Trần Túng tỉnh giấc mơ màng, đánh giá đồ đạc trong phòng, vẫn còn chút mơ màng, chưa hoàn hồn.
Bước ra khỏi phòng ngủ là đến ngay bàn ăn, trên bàn đã bày sẵn vài món rau xanh xào như rau muống xào mắm tép, cải ngọt xào cá khô. Một người phụ nữ trẻ tuổi Đông Nam Á da ngăm đen đang nấu ăn trong bếp, ba bếp lò hoạt động liên tục, mỗi bếp đặt hai nồi đất và chồng cao bảy tám tầng lồng hấp. Trên bàn, Tử Dạ đang ngồi đọc sách trên ghế sofa ngoài phòng khách, vừa thấy cô dậy, huynh cũng không ngẩng đầu lên, nói:
– Ăn nhẹ chút rồi thay quần áo. Đàm Thiên Minh sắp đến rồi.
Trần Túng vâng một tiếng, vẫn mặc bộ đồ ngủ in họa tiết quả đào đi lại trong phòng. Đầu tiên đến bếp chào hỏi:
– Xin chào, em là cô Trần, chị tên là gì? Xin hỏi có thể ăn gì không ạ? Vừa nhận được câu trả lời, cô liền dùng tay không bóc chiếc bánh bao sữa trứng chảy tròn xoe, mập mạp, khiến cô giúp việc trẻ người Philippines kêu lên liên tục. Trần Túng cười khúc khích, thấy trên ghế sofa có quần áo sạch liền ôm một đống vào lòng, vừa ngậm bánh bao sữa trứng chảy vừa đi vào phòng tắm.
Quần áo là bộ đồ thể thao màu hồng cánh sen, bên trong là một chiếc áo lót thể thao đồng màu, cỡ tự do. Buộc tóc đuôi ngựa cao, Trần Túng ngắm mình trong gương mấy lượt, cảm thấy bản thân chẳng khác gì đứa trẻ mặc đồ của mẹ đi học. Cô đẩy cửa phòng tắm ra, lần thứ ba đi ngang qua Tử Dạ, người đang dán mắt vào sách, và buông một câu:
– Em đọc《Phồn Hoa》bốn năm rồi mà vẫn chưa xong.
Đến khi ngồi vào bàn ăn, lại nói:
– Bốn năm nay, mỗi tối trước khi ngủ em đều đọc một chút, chỉ lật vài trang là đã buồn ngủ, đến giờ vẫn còn một phần ba cuốn. Không chỉ vậy đâu, năm ngoái, năm kia… những tác phẩm đạt giải Văn học Mao Thuẫn, em chưa từng đọc hết cuốn nào.
Tử Dạ nói:
– Nói được như vậy, em đã hơn hẳn phần lớn những người có chức danh trong hội nhà văn rồi.
Trần Túng hỏi:
– Vậy huynh đọc xong chưa?
Tử Dạ suy nghĩ một chút:
– Huynh xem tranh minh họa thôi.
Trần Túng nói:
– Giáo sư Trần đúng là hữu danh vô thực.
Tử Dạ có một lý lẽ của riêng mình:
– Học sinh phải đọc sách để làm bài tập, còn huynh thì không cần.
Khi Đàm Thiên Minh bước vào, bên trong đang rộn ràng tiếng cười nói. Tử Dạ đang cười, người giúp việc đang cười, Trần Túng, Trần Túng lảm nhảm, lúc tiếng Trung, lúc tiếng Anh, nói không ngừng, đến nỗi nhất thời không ai nhận ra anh đã vào nhà.
Người giúp việc là của nhà Đàm Thiên Minh, nấu ăn kiểu Quảng Đông rất ngon. Các món điểm tâm đều được chuẩn bị sẵn từ hai ba hôm trước rồi để đông trong tủ lạnh, rau củ thì trong ngày mua mới, xào nóng hổi, thường còn mang theo cả hơi lửa trong chảo mà đã bị quét sạch không còn gì. Tử Dạ gọi điện mời chị ấy từ sáng sớm, chị ấy bèn tay xách nách mang từ nhà hàng xóm sang, chuẩn bị một bàn đồ ăn giải rượu thịnh soạn.
Đàm Thiên Minh mở lời bằng câu “Ngon không?”.
Trần Túng lập tức đứng dậy, lấy bát múc cháo thịt heo tươi cho mọi người.
Đàm Thiên Minh có khẩu vị nặng, hoàn toàn không giống người Quảng Đông. Nhìn bàn đầy những món thanh đạm, bèn chê:
– Cơm cữ này ai mà ăn nổi? Sớm hơn huynh đã dẫn anh trai em đi ăn rồi, em gái tự mình ăn đi.
Trần Túng nhìn bàn đầy điểm tâm mà ngẩn người, đành gọi cô giúp việc đến ăn cùng.
Sau đó lại nghe thấy Đàm Thiên Minh hỏi:
– Tối nay có muốn chơi gì không?
Trần Túng nói:
– Em muốn tận dụng ngày cuối của kỳ nghỉ để quay một video blog (vlog).
– Phong cách thế nào?
– Cổ điển một chút, ít người biết đến một chút ạ.
Đàm Thiên Minh cười nói:
– Vậy thì phải nhờ anh trai em chỉ đường cho chúng ta rồi.
Ăn cơm xong lại đi thẳng đến Trung Hoàn. Đầu tiên đến một cửa hàng thời trang do bạn của Tử Dạ mở trong một trung tâm thương mại, bên trong được trang trí theo phong cách cổ điển, ở giữa gian trong của cửa hàng có một chiếc bàn lớn, trên đó xếp gọn gàng các loại vải và hoa văn để lựa chọn. Quần áo về cơ bản là chọn vải, đo thân, cắt may là chính, hai bên cũng treo các cỡ quần áo may sẵn.
Đàm Thiên Minh hai tháng trước đã đến may một chiếc áo khoác. Bên trong là một chiếc áo gile ngắn màu nâu, bên ngoài là một chiếc áo khoác dài màu xanh đậm. Hôm nay anh nhân cơ hội này lần đầu tiên đến thử đồ mới, vừa mặc ra khỏi phòng thử đồ, khí chất lập tức thay đổi hẳn.
Trần Túng thốt lên kinh ngạc:
– Giống hệt đại ca trong phim Hồng Kông quá.
Đàm Thiên Minh nói:
– Huynh mặc thì không làm nổi bật được chiếc áo này. Người đẹp vì lụa, nhưng đôi khi lụa cũng cần người để tôn lên vẻ đẹp của nó.
Chủ tiệm giải thích:
– Vì anh Đàm rất hiện đại.
Hai người lập tức gọi Tử Dạ đến, tiện tay lấy hai chiếc áo khoác đen may sẵn bảo huynh vào thử. Trần Túng thầm nghĩ, áo không may đo thì làm sao mà đẹp được? Trong lòng chắc mẩm hai người kia đang trêu chọc huynh. Nhưng chỉ một lát sau, khi Tử Dạ từ bên trong bước ra, cúi đầu cài khuy áo, Trần Túng mới nhận ra mình đã nghĩ sai rồi.
Màu đen – vàng kim phối hợp tinh tế, bên trong là áo mã quái màu vàng kim, để lộ một chút nơi cổ áo dài đen bên ngoài, cả ống tay áo xắn lên cũng để lộ một đoạn. Cổ áo trắng tinh được buộc chặt, gân xanh nổi rõ hơn bình thường, cả người vừa thanh nhã vừa phóng khoáng. Lụa tơ tằm quả nhiên phải bọc đồ sứ, Tử Dạ giống như một món đồ sứ đột nhiên được tôn lên vẻ đẹp vốn có. Các loại lụa là đều rất hợp với làn da của huynh, đặc biệt là màu đen, thích hợp để buộc trên tay, trên cổ, hay bất cứ nơi nào.
Con người này, càng ăn mặc chỉn chu càng quyến rũ, càng mang nét cổ điển lại càng gợi cảm, càng khiến người ta muốn bóc sạch huynh ra. Con tiểu yêu tinh trong lòng như đang chạy loạn khắp thân thể, khiến mặt mày Trần Túng nóng bừng đến tận vành tai. Cô xưa nay vẫn thích châm chọc Tử Dạ, lúc này lại vô thức buột miệng:
– Hợp quá.
Đàm Thiên Minh nhìn cô, trêu chọc:
– Đúng không nào? Mặt em gái đỏ cả lên rồi kìa.
Tử Dạ hoàn toàn không hay biết, vẫn đang loay hoay với một chiếc cúc ở cổ áo.
Trần Túng nhìn một lúc, rất tự nhiên đi đến, giúp huynh cài cúc áo lại.
Nghe thấy Tử Dạ nói:
– Cảm ơn.
Trần Túng nói nhỏ:
– Cảm ơn gì chứ, tối qua huynh cũng giúp em thay quần áo rồi còn gì?
Tử Dạ nhất thời không đáp được, không biết biện minh thế nào. Cuống họng khẽ động, cổ áo căng phồng, chiếc cúc đó trong tay Trần Túng suýt chút nữa đã không cài được.
Thay bộ trường sam xong, cả hai đều có chút không được tự nhiên.
Đàm Thiên Minh vẫn cười:
– Nếu anh là em, một năm bốn mùa đều mặc kiểu cổ điển Trung Quốc thế này, không biết sẽ thu hút đến mức nào.
Tử Dạ hỏi:
– Thu hút để làm gì, bước tiếp theo là ra mắt à?
– Hơi lớn tuổi rồi… – Đàm Thiên Minh thở dài, – Anh hùng cũng có lúc xế chiều.
Chủ tiệm nói:
– Gừng càng già càng cay mà.
Trần Túng nhìn chỗ này, sờ chỗ kia. Chạm vào vài bộ lụa cao su đen (Hương Vân Sa) mà các cô gái làm công ở Nam Quốc ngày xưa rất thích mặc, rồi lại chạm vào vài chiếc áo khoác, áo dài, áo yếm xinh đẹp, âm thầm lắng nghe cuộc trò chuyện của hai người, không lên tiếng, chỉ vì trong lòng đang thầm nghĩ một cách ích kỷ, may mà huynh không mặc mấy thứ này, tuyệt đối không thể để người khác thấy, nếu không, chẳng biết sẽ còn bao nhiêu ánh mắt ghen tị cho vừa nữa.
Rời khỏi Trung Hoàn, họ lại ghé qua vài buổi triển lãm tranh của bạn Tử Dạ hoặc những buổi trưng bày sưu tầm của các danh gia. Một số “phòng tối nhỏ” không mở cửa cho công chúng cũng được mở riêng cho Trần Túng, bên trong phần lớn là những tác phẩm tâm đắc hoặc kiệt tác gốc của các danh họa, vì phải bảo quản tránh ánh sáng nên không cho phép chụp ảnh. Nhưng ít nhiều cũng có tranh vẽ nhỏ của chủ nhân hoặc mô hình thu nhỏ của phòng trưng bày làm quà tặng, đều có thể đưa vào bài viết blog làm tư liệu.
Những buổi triển lãm kiểu này, phần lớn đều do họa sĩ hoặc nhà sưu tập đích thân thuyết minh, nên ba người chỉ cần lắng nghe, thỉnh thoảng đặt câu hỏi, đi dạo khá thoải mái. Một vài cửa tiệm khác thì chỉ có Tử Dạ mới có thể làm người giải thích.
Ví dụ như một cửa tiệm chuyên về cờ, bày bán đủ loại bàn cờ vây và quân cờ. Ngay lối vào đặt một gốc cây nguyên vẹn, phần ngoài được tạc thành tác phẩm điêu khắc tinh xảo, sống động để thu hút khách tham quan. Bên trong tủ kính trưng bày nhiều loại quân cờ khác nhau, có loại dính cố định trên bàn cờ để làm mẫu, có loại thì đặt trong các hộp đựng bằng ngọc thạch hoặc gốm sứ nhiều màu sắc. Đi sâu vào nữa là những bàn cờ vuông vức, hầu hết dày hơn mười phân, được cắt gọt chính xác thành khối vuông đều đặn, loại đắt nhất có giá lên đến bảy con số lớn.
Ông chủ đang làm một bộ ở phía sau quầy. Có tấm kính chắn để tránh mùn cưa bay ra ngoài, cũng tiện cho khách tham quan. Tử Dạ nói rất đơn giản về sự quý hiếm của bàn cờ: gỗ có vân gỗ, do đó không thể cắt thẳng, nhất định phải cắt nghiêng. Trên bàn cờ có mười chín đường ngang dọc, mỗi ô cờ có kích thước quy định. Vân gỗ cần phải khớp với ô cờ, không được ảnh hưởng đến việc khắc đường ngang dọc, càng không được sai lệch quá nhiều làm ảnh hưởng đến vẻ đẹp, vì vậy việc lựa chọn chất liệu gỗ, vân gỗ, vị trí đều rất cầu kỳ, cực kỳ khó hoàn thành.
Trần Túng lại bị một bộ quân cờ làm bằng thạch anh tinh xảo, trong suốt thu hút.
Tử Dạ nói:
– Bộ này là thạch anh tím và thạch anh khói.
Trần Túng nói:
– Thật sự có ai nỡ dùng nó không ạ?
Tử Dạ nói:
– Người Hoa rất yêu thích các loại quân cờ.
Trần Túng nói:
– Một số người da trắng cũng yêu thích. Em từng thấy trong nhà một giáo viên da trắng có bộ cờ bằng ngà voi, không biết đã qua tay bao nhiêu người, có máu có nước mắt, đến mức nhuộm vàng ố, đỏ ửng. Thực sự khiến người ta đau lòng.
Tử Dạ ừ một tiếng, rồi nói:
– Cửa hàng này đặc biệt ở chỗ, dù biết thị trường mọi người thích các loại ngà voi, vỏ ốc anh vũ, nhưng ông ấy lại nhất quyết không làm. Lúc đầu là vì cảm thấy không nhân đạo, về sau thì không muốn vi phạm pháp luật.
Trần Túng hỏi:
– Huynh, quân cờ của huynh là gì?
Huynh nói:
– Chỉ là quân cờ rất bình thường. Ba mươi đồng một hộp ở tiệm văn phòng phẩm.
Trần Túng cười:
– Huynh không sưu tập mấy thứ có chất lượng ạ? Cầm trên tay, nặng trịch cổ kính.
Tử Dạ nói:
– Quân cờ ba mươi đồng, cũng có thể dùng hai mươi năm.
Mặc dù nói vậy, nhưng lát sau, huynh lại bảo chủ tiệm đóng gói bộ quân cờ pha lê đó cho Trần Túng.
– Muốn học cờ, có thể mang đến tìm huynh.
Nửa đêm, ba người cùng nhau đi ăn ở một nhà hàng Pháp gần đó, nơi món ăn được phục vụ rất nhanh. Đầu bếp người Pháp tư duy linh hoạt, hải sản nhất định phải ăn theo kiểu món tráng miệng, còn món tráng miệng lại thích làm theo kiểu món mì. Đàm Thiên Minh am hiểu sâu sắc về ẩm thực, ở bên Tử Dạ lâu ngày, tai nghe mắt thấy cũng thấm nhuần được ít nhiều phẩm vị văn chương, nói:
– Việc nấu ăn cũng như viết sách, càng là gió giật mưa dồn thì càng phải hạ bút điềm tĩnh; càng là thù sâu như biển thì càng phải hạ bút thản nhiên. Bằng không, sẽ biến thành trò máu chó, thành phim truyền hình giờ vàng. Vì vậy, một đầu bếp giỏi, chắc hẳn cũng là một nhà thẩm định văn học giỏi. Một nhà văn giỏi, thường cũng rất sành ăn.
– Vì vậy những năm gần đây em mất khả năng viết lách, là vì chưa lấy được chứng chỉ đầu bếp. – Tử Dạ khiêm tốn lắng nghe lời khuyên.
Ăn cơm xong, Đàm Thiên Minh đi đến hiệu thuốc mua dầu cù là hổ để mang về cho trưởng bối trong nhà ở Quảng Đông. Anh đi xem trước một vòng trong tiệm thuốc, để hai người còn lại dạo quanh khu vực gần Đại học Bách khoa Hồng Kông để đi dạo cho tiêu cơm.
Đúng bảy giờ tối, sinh viên theo nhóm rủ nhau đi kiếm ăn. Khắp nơi là các cặp đôi, đồng phục dép lê, quần đùi áo phông mặc ở nhà, tay trong tay len lỏi giữa những con phố ồn ào và gió đêm, ngay cả không khí cũng phảng phất mùi sữa tắm và chanh đá của tuổi trẻ. Trần Túng vốn đang giơ điện thoại lên, ngẩng đầu chụp mặt trăng trên trời, quá tập trung mà suýt chút nữa bị một nam sinh đang vội vã đâm phải. Tử Dạ kịp thời đưa tay đỡ cô một cái, rồi lại buông ra. Đi được vài bước, Trần Túng quay đầu lại cười với huynh, đưa tay về phía huynh, ra hiệu Tử Dạ nắm tay mình. Tử Dạ cúi đầu nhìn một cái, không có biểu cảm gì. Huynh bước lên, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô, dẫn cô băng qua ngã tư vừa đèn xanh rồi kịp thời buông tay, nhẹ nhàng nói một câu:
– Trần Túng à. Đều không phải trẻ con nữa rồi.
Như thể đang đưa ra một lời nhắc nhở cho những hành vi vượt quá giới hạn của cô những ngày qua.
Trần Túng mím môi. Lời đã nén bấy lâu, lúc này gần như muốn buột miệng nói ra. Nhưng nhìn ánh mắt huynh không buồn không vui, rõ ràng không có chút cảm xúc nào, vô tư như thể sắp siêu thoát, Trần Túng đột nhiên lại có chút sợ hãi. Sợ rằng mình chỉ cần hơi quá đà một chút, cô sẽ mất đi cả Trần Tử Dạ của khoảnh khắc này.
Những “đứa trẻ” đi ngang qua đều liên tục nhìn hai người họ, tưởng rằng chỉ là một cặp sinh viên đang cãi nhau vì một chuyện vặt vãnh.
Chiếc xe hơi đỗ bên đường. Đàm Thiên Minh đã mua thuốc xong, vừa định đến Đại học Bách khoa Hồng Kông đón hai người, kết quả hai người lại đang đứng bên đường. Anh thò đầu ra khỏi cửa sổ xe, gọi một tiếng:
– Lên xe đi, chỗ này không được dừng lâu.
Trần Túng lập tức ngồi vào ghế sau.
Tử Dạ nhìn động tác của cô một lúc, rất yên lặng đi vòng sang bên kia lên xe.
Đi thẳng về phía bắc, hôm nay thu hoạch đầy ắp tư liệu, Trần Túng chọn vài chục bức ảnh từ thư viện, tùy ý ghép cùng vài dòng chú thích lúc tham quan triển lãm ban ngày, thế là đã có một bài đăng chín ô đầy đủ nội dung. Vẫn còn dư kha khá tư liệu để dành cho lần “lên sóng” kế tiếp.
Tài khoản phụ của Đàm Thiên Minh đã theo dõi đặc biệt Trần Túng. Bên kia blog vừa đăng, bên này Đàm Thiên Minh lập tức nhận được thông báo, khi đèn đỏ thì lướt xem, kinh ngạc nói:
– Sao không có áo dài?
Trần Túng nói dối:
– Đẹp trai quá, đến nỗi quên chụp.
Đàm Thiên Minh giận cô không cố gắng, rầu rĩ không thôi:
– Em làm thế này là sao? Huynh đặc biệt cung cấp tư liệu cho em mà.
Trần Túng cười hi hi:
– Để lại chút tiếc nuối, lần sau, lần sau nhé.
Tử Dạ vẫn không nói gì.
Một lúc sau Đàm Thiên Minh nói:
– Em gái trông tinh thần tốt lắm, hôm nay đi chơi cả ngày cũng không thấy mệt. Tối qua ngủ ngon lắm phải không?
Trần Túng nói:
– Tuyệt vời! Ngủ ở nhà huynh ấy đặc biệt ngon, đã nhiều năm rồi em không ngủ một giấc đến sáng như vậy cả.
– Lần sau qua chơi, tới nhà huynh Thiên Minh tiệc tùng trước đã, uống rượu miễn phí còn sướng hơn ở Lan Quế Phường, rồi hẵng đến thẳng nhà huynh đệ mà ngủ… – Đàm Thiên Minh nhiệt tình mời, rồi lại nói, – Đáng tiếc huynh đệ ngủ không ngon lắm. Bình thường đưa người đến chỗ bạn bè huynh đệ để thuyết minh, thao thao bất tuyệt. Hôm nay hiếm khi thấy tinh thần không tốt, nói ít, sắc mặt cũng kém. Thế tóm lại tối qua đã làm gì vậy?
Trần Túng nói:
– Em đâu có biết. Phải hỏi chính huynh ấy chứ.
Tử Dạ không thể biện minh, cũng thực sự lười giải thích. Huynh nói tôi buồn ngủ, vậy tôi ngủ cho huynh xem; huynh nói tôi ít nói, vậy thì tôi dứt khoát ngậm miệng, dứt khoát giữ im lặng suốt đường cho đến khi đến nơi thì thôi.
Tối đến, hai người còn phải về nhà đối phó với người lớn, nên sau khi tiễn Trần Túng đến cửa khẩu thì quay xe trở lại. Khi ra khỏi cửa khẩu vừa vặn kịp chuyến tàu điện ngầm vào ga. Toa xe trống không, không có mấy người, cô chọn một chỗ ngồi xuống, mở album ảnh trên điện thoại, lật xem mấy tấm ảnh “góc nhìn bạn gái” chụp Tử Dạ từ cổ trở xuống, rồi chuyển hết vào một thư mục có tên là 【Quan trọng】, để tránh lỡ tay gửi nhầm ra ngoài lúc nào không hay.
Tàu điện ngầm vừa mới vào ga, đột nhiên nhận được một thông báo đặc biệt.
@Trần Tử Dạ đã chia sẻ Weibo của bạn.
Cô nhấp vào xem, đó là bài blog mới nhất được chia sẻ, nói rất ngắn gọn về những điều thú vị của các bức ảnh, cảm ơn đã giới thiệu, chào mừng mọi người đến chơi và những lời xã giao khác. Trần Túng cũng không cam chịu yếu thế, lập tức bình luận một câu lời nói của fan vợ để phản công quyết liệt huynh ấy:
– Chồng chia sẻ em rồi [tim yêu][ tim yêu]! Cảm ơn chồng [thả tim].
Sau khi đăng bình luận, Trần Túng cảm thấy thoải mái từ đầu đến chân. Về nhà thoải mái tắm rửa, đắp mặt nạ, rồi mở khu vực bình luận của Trần Tử Dạ, phát hiện dòng bình luận của cô đã bị dân mạng “hahaha” mấy ngàn lần. Mọi người đều nói, “chồng tui với vợ tui hợp thể rồi kìa!” “Cứ thích nhìn dáng vẻ lúng túng của chồng tui!” “Giờ thì ngón chân của chồng tui đã cào ra được vịnh Victoria thứ hai rồi đó!”
Mặc dù biết Trần Tử Dạ một tháng cũng chưa chắc đăng nhập Weibo một lần, đăng xong bài đó, lần sau lên mạng có thể tính bằng tháng. Nhưng Trần Túng trước khi ngủ vẫn cứ năm phút lại lướt khu vực bình luận một lần, muốn xem cư dân mạng còn có những lời nói hài hước nào về việc hai người họ hợp thể hay không, nhưng trong bình luận mới nhất lại phát hiện một phản hồi của cư dân mạng.
– Thầy Trần ơi, a a a a mau đi xem 《Tuyết Trên Núi》 đi ạ. Cuốn này đạo văn 《Mượn Trăng》 của thầy đó!
Tài khoản đó có vẻ mới đăng ký, độ uy tín rất thấp. Trần Túng vừa lướt lại một lần nữa thì thấy bình luận kia đã bị quản trị viên xóa mất, không còn tìm thấy nữa.