Chương 5: Bài Viết

Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi bàn bạc xong chuyện xưng hô, căn hộ nhỏ bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.
Thật ra, họ cũng chẳng có gì để nói. Hai người chỉ mới biết nhau hai ngày, ngoài chuyện hợp đồng ra thì cũng chẳng có gì để trò chuyện.
Đôi tai đã trở lại bình thường, Hướng Tần nhìn đồng hồ, "Cậu muốn về không?"
Ký túc xá của Diệp Căng đóng cửa lúc 10 giờ rưỡi, bây giờ đã gần 10 giờ.
Không nằm ngoài dự đoán của Hướng Tần, anh đứng dậy đi đến tiền sảnh, cầm áo khoác từ giá treo lên tay.
Khi cúi người, vòng eo thon lộ ra từ gấu áo.
Hướng Tần khẽ chớp mắt... Một giây sau lại chớp thêm lần nữa.
Hắn xoay người đột ngột, làm phát ra một tiếng động lớn.
Diệp Căng ngước mắt nhìn lên, Hướng Tần trước mặt anh đột nhiên xoay người làm ngã giá treo áo bên cạnh.
Hướng Tần thốt lên: "A..."
"Sao thế? Có bị thương ở đâu không?"
Diệp Căng tiến tới đỡ Hướng Tần, kéo cánh tay hắn qua xem xét cẩn thận, không ngờ Hướng Tần rụt tay lại như bị bỏng, lùi lại vài bước.
"..."
Hướng Tần chợt bừng tỉnh nhìn vẻ mặt khó hiểu của Diệp Căng, hắn lo lắng tiến lên vài bước, "Xin lỗi, tôi chỉ vô thức thôi..."
"Không sao." Diệp Căng chỉ vào chân hắn, hỏi: "Chân anh không sao chứ?"
"Không sao, không đau."
"Không có gì thì tốt rồi, vậy tôi đi trước." Diệp Căng mở cửa, ngay lập tức, một luồng gió lạnh ùa vào.
Hướng Tần bước lên ngăn anh lại, "Cậu giận sao?"
Diệp Căng chối bỏ, "Không giận."
Hiển nhiên Hướng Tần không tin, nhưng dù sao cũng không tiện hỏi thêm, dù sao hắn cũng là người gây ra chuyện.
"Vậy cậu... Trước tiên mặc áo khoác vào đã, bên ngoài lạnh lắm."
Diệp Căng đành phải, mặc áo khoác vào ngay trước mặt hắn.
Lúc này, khoảng cách giữa hai người rất gần, gần đến mức Diệp Căng ngửi được mùi gỗ đàn hương thoang thoảng từ cơ thể Hướng Tần.
Hướng Tần cố kìm nén không nhìn Diệp Căng, chờ anh mặc áo khoác xong, rồi mở cửa đi ra trước, nhưng vẫn giữ cửa chờ anh.
Nhưng Diệp Căng vẫn đứng tại chỗ, bên trong căn hộ nhìn hắn.
Hướng Tần: "... Có chuyện gì à?"
Diệp Căng hỏi: "Anh cũng muốn ra ngoài?"
"Tôi đưa cậu về trường... Muộn quá rồi, rất nguy hiểm." Hướng Tần khẽ đáp, dường như sợ Diệp Căng sẽ từ chối.
Diệp Căng thở dài, anh đâu phải con gái mà sợ gặp côn đồ trên đường.
Sự ân cần của Hướng Tần, hoặc là cố ý theo đuổi, hoặc là một người bạn trai, hoặc là một người cha lo lắng chu đáo đến mức này.
Chắc là Hướng Tần không muốn làm cha của anh đâu.
Nếu không, không có lý nào mà nhà tài trợ lại lịch sự và ân cần đến vậy.
Vì vậy Diệp Căng hỏi lại lần nữa: "Trước đây, chúng ta chưa từng quen biết?"
"Không quen." Hướng Tần không nghĩ ngợi gì, lập tức trả lời, "Lần đầu tiên gặp cậu là trong trường đại học."
Tương tự như câu trả lời trước đó.
Diệp Căng bật cười, không hỏi thêm gì nữa.
Anh đến bên cạnh Hướng Tần, chọc chọc vào cánh tay của hắn, "Đi thôi, làm phiền anh Tần đưa tôi về."
Hướng Tần nhìn nơi vừa bị chọc đó, "Cậu..."
Diệp Căng nhếch môi, "Thế nào? Không cho tôi chạm vào, chọc chọc một chút cũng không cho?"
"Không sao... Cậu chạm vào cũng được."
Hướng Tần đi cùng Diệp Căng vào thang máy, bàn tay khẽ xoa vành tai mình, "Cậu ăn cơm tối chưa?"
Diệp Căng nói dối: "Ăn rồi."
Đúng là anh chưa ăn tối, nhưng trong quán bar đã ăn một ít trái cây và đồ ăn nhẹ, lúc này cũng không cảm thấy đói lắm.
Anh sợ nếu nói chưa ăn chắc chắn Hướng Tần sẽ dẫn anh đi ăn tối, nhưng thật sự anh không có hứng thú ăn uống.
Hướng Tần gật đầu, "Sau này tuyệt đối đừng để bụng đói mà uống rượu, không tốt cho sức khỏe đâu."
Cửa thang máy mở ra, Diệp Căng sải bước chân dài, "Được... Nghe anh."
Đôi tai Hướng Tần lại nóng bừng, giọng điệu của Diệp Căng nghe như đang dỗ dành hắn.
Đường vào ban đêm không khó lái, đi xuống Nam Sơn về hướng đông, rẽ qua vài con đường là đến cổng phía tây trường đại học của Diệp Căng, nơi gần ký túc xá của anh nhất.
"Cảm ơn anh, nghỉ ngơi sớm chút, ngủ ngon."
Hướng Tần nhìn anh xuống xe, có chút không nỡ tạm biệt, nhưng không nói gì, "Chú ý an toàn... Ngủ ngon."
Diệp Căng đã bước được hai bước, nghe vậy quay đầu nhìn lại, nghĩ ngợi một lát rồi hỏi: "Ngày kia anh có tăng ca không?"
Hướng Tần sửng sốt: "Hả?"
Diệp Căng đứng dưới ánh trăng, "Chẳng phải nói là một tuần hai ngày dùng bữa cùng nhau sao? Ngày kia là ngày nghỉ cuối cùng rồi."
Hướng Tần vội vàng nói: "Không tăng ca."
Diệp Căng mỉm cười vẫy tay, "Vậy ngày kia gặp, có yêu cầu tôi nấu ăn không?"
Hướng Tần lắc đầu, "Không cần, tôi sẽ nấu."
Diệp Căng: "Vậy tốt, tôi rất mong chờ."
Sau đó hai người cũng tạm biệt nhau.
Diệp Căng mất năm phút mới về lại phòng ký túc xá, Dư Thuần đã nằm trên giường, hơi thở đều đều, Bao Ứng Nguyên vẫn đang nói chuyện điện thoại với bạn gái, Liễu Án thì đang tắm.
Anh cởi áo khoác, vừa treo lên giá thì phát hiện có thêm một chiếc áo khoác khác, là chiếc anh chưa trả lại cho Hướng Tần.
Ngày kia gặp lại thì đưa cho hắn là được.
Diệp Căng gấp áo khoác lại, đặt ở góc giường.
Ký túc xá có bốn giường, giường của Diệp Căng là sạch sẽ nhất. Tuy ngày thường anh hay nghịch đủ loại màu vẽ, nhưng đồ dùng cá nhân vẫn ưu tiên màu trắng tinh khiết.
Giống như bộ chăn ga gối nệm này, anh sẽ không chọn bộ có quá nhiều màu sắc, cũng sẽ không chọn kiểu có hoa văn phức tạp. Anh thích màu xanh lam tinh khiết, màu vàng nhạt, xanh lơ, thậm chí là màu đen.
Liễu Án từ phòng tắm ra còn đang cố nhịn cười, "Anh biết trên đường về Ngốc Ngốc đã kêu ca gì với bọn em không?"
Diệp Căng liếc mắt nhìn Dư Thuần đang ngủ trên giường bên cạnh, "Cái gì?"
Liễu Án tái hiện lại cảnh tượng, bắt chước giọng điệu của Dư Thuần: "Anh hai không phải là trai thẳng mới đúng! Anh ta thích sạch sẽ như vậy, ngày nào cũng giặt vớ, còn không thích uống chung ly nước với người khác nữa! Vớ của tôi cũng để cả tuần mới đụng vào, quần lót ba năm không đổi, đừng nói uống cùng ly nước với người khác, ăn đồ ăn của mọi người luôn cũng chả sao! Thằng chó Trịnh Nguyên Lâm dựa vào đâu mà nói tôi không giống trai thẳng!?"
Nói nhiều như vậy nhưng Diệp Căng chỉ quan tâm một vấn đề duy nhất, "Quần lót cậu ta ba năm không đổi thật? Không bị thủng à?"
"..." Liễu Án nghe xong mà rớt quai hàm.
Dư Thuần thật sự có thể nói cái thứ như 'Huhuhu' này.
Trước kia, cậu ấy hay giả gái trong game để xin đối phương tha cho mình, gặp phải Trịnh Nguyên Lâm xem như là quả báo cho Dư Thuần.
Liễu Án bỏ việc lột quần này qua, hỏi: "Lát nữa làm ván game không?"
Diệp Căng: "Không, hơi mệt."
Dù sao vừa chúc ngủ ngon với người ta, bây giờ lại thức khuya chơi game thì có vẻ không hay lắm.
Anh cầm theo một bộ đồ ngủ vào phòng tắm, hơi nước từ từ bốc lên cùng tiếng nước chảy bao phủ lấy cơ thể anh.
Dáng người của Diệp Căng rất đẹp, nhưng không phải kiểu cơ bắp cuồn cuộn mà là càng nhìn càng dễ khiến người ta rung động.
Nước da của anh rất trắng, vai rộng nhưng hơi gầy, eo càng gầy hơn. Trước đây, trong một lần diễn kịch, có người đo vòng eo của anh còn không đến bảy mươi.
Diệp Căng xoa bọt trên lưng, vòng eo uốn lượn, thi thoảng hiện lên rồi biến mất trong hơi nước, xương bả vai theo động tác mà khi thì co lại khi thì giãn ra.
. . .
Hướng Tần bị cơn nóng bừng làm tỉnh giấc.
Anh cầm vô lăng sững sờ một lúc lâu, không ngờ bản thân lại mơ thấy Diệp Căng đang tắm, dù bị hơi nước mờ ảo che đi... Nhưng vẫn quá đáng.
Tuyệt đối không thể để người đó biết, nhất định sẽ cảm thấy hắn là người háo sắc.
Xe vẫn còn đậu trước cổng trường của Diệp Căng, vốn dĩ Hướng Tần định chờ Diệp Căng trở về phòng mới đi, không ngờ bản thân lại chờ tin nhắn của anh đến mức ngủ quên.
Gần đây đúng là có chút mệt, Hướng Tần xoa xoa ngực, chẳng qua hôm nay còn sớm, vẫn còn việc phải làm.
Hắn nhấc điện thoại di động lên, muốn gửi tin nhắn cho Diệp Căng, màn hình điện thoại vẫn đang dừng lại ở bài đăng hắn vừa xem trước khi ngủ quên.
#Những điều kiện cần thiết mà một vị tổng tài bá đạo ngày nay cần có#
Trong lòng hắn, Diệp Căng là người vô cùng thông minh, nếu không muốn bị phát hiện thì hắn phải giấu thật kỹ, đã diễn thì phải diễn cho tròn vai.
Hắn suy nghĩ, quyết định trước tiên nghiên cứu bài viết này.
Người đăng bài đã liệt kê hàng chục các điều kiện, chẳng hạn như luôn mặc suit chỉnh tề, ít nói ít cười, luôn lạnh lùng, tàn nhẫn với cấp dưới.
... Suit à, có thể mua.
Người đăng bài còn nói, tổng tài phải luôn có một nhân vật cần thiết, vô cùng quan trọng... Ánh trăng sáng?
Hướng Tần ngẩng đầu lên nhìn trời đêm... Ánh trăng?
Hắn không hiểu lắm, sau khi tra cứu được kết quả trên mạng mới hiểu rõ ý nghĩa. Ám chỉ cố nhân mà bản thân bỏ lỡ, luôn nhớ đến nhưng không thể có được cũng không thể quên được, người đó là tốt đẹp nhất không ai có thể so sánh.
Hướng Tần xoa xoa sống mũi, vậy thì hắn cũng có.
Suy nghĩ của hắn dần trôi về xa xăm, lần đầu tiên gặp được Diệp Căng cũng giống như hiện tại. Trong đêm đen, dưới ánh trăng sáng ngời. Mà hắn đứng trong bóng tối, nhìn Diệp Căng nói cười cùng người khác.
Khi đó, Diệp Căng trong mắt người khác là con cưng của ông trời, còn hắn khi đó chỉ là một người bình thường đến mức tầm thường, dù có làm gì cũng khó mà khiến người khác chú ý.
Mãi rất lâu sau đó, hắn mới có thể nhìn ngắm ánh trăng trên bầu trời, thậm chí thỉnh thoảng còn được ánh trăng ấy soi sáng.
Nhưng Hướng Tần biết rất rõ, ánh trăng đó mãi mãi sẽ không thuộc về hắn.
Trời và đất là khoảng cách không thể vượt qua nhất, tựa như khoảng cách giữa hắn và Diệp Căng.
Diệp Căng còn không nhớ hắn là ai.
Hướng Tần có thể biết rõ, Diệp Căng thật sự không có chút ấn tượng nào về hắn, thở phào nhẹ nhõm nhưng cũng có chút hụt hẫng.
Không nhiều, chỉ một chút như vậy.
Nhưng hắn đã không còn là thiếu niên năm xưa, cũng không thể quá đau buồn, chỉ cảm thấy đây là chuyện bình thường.
"Ting"
Điện thoại hiện lên thông báo.
Ánh trăng của hắn vừa gửi tin nhắn đến.
[Anh Tần về nhà chưa?]
Hướng Tần hơi chột dạ vì câu xưng hô đó, nhưng không thể nói với Diệp Căng là đừng gọi như vậy nữa, chỉ đành xem như không thấy.
[Về rồi, cậu thì sao?]
Thật ra hắn vẫn còn trước cổng trường Diệp Căng.
[Tôi về phòng vừa mới tắm xong]
A...
Hướng Tần chợt nhớ đến cảnh tượng hư ảo trong giấc mơ ngắn ngủi.
Mặt hắn hơi đỏ lên.
"Về đến nhà thì nghỉ ngơi sớm, ngủ ngon."
Tin cuối là tin nhắn thoại của Diệp Căng, trước khi nhấn vào Hướng Tần đã do dự một lúc, sợ Diệp Căng gửi đến tin nhắn kiểu như "Tôi hối hận rồi".
Nhưng sau khi nghe xong, hắn chỉ muốn nghe thêm lần nữa.
Câu chúc ngủ ngon này bị hắn nghe đi nghe lại năm, sáu lần mà vẫn cảm thấy chưa đủ.
Cuối cùng hắn không nghe lại nữa vì nhận ra mình chưa hồi âm cho Diệp Căng. Hắn vội vàng gửi một tin chúc ngủ ngon, nhưng lại cảm thấy chưa tốt vì thế lại thu hồi, nhấn nút ghi âm giọng nói, chuẩn bị cảm xúc thật tốt mới ghi âm nói: "Ngủ ngon."
Hắn muốn thêm câu gọi Diệp Căng nhưng không biết nên xưng hô thế nào thì anh ấy mới thích.
Trong phòng ký túc, Diệp Căng nằm trên giường nhìn tin nhắn thoại ngắn ngủn hai giây, có thể đoán được Hướng Tần đã nói gì.
Chẳng qua, anh vẫn mở lên nghe một lần.
Trước đó anh đã phát hiện giọng Hướng Tần rất êm tai.
Giọng nói của Hướng Tần không tệ, khi nói giọng điệu hắn hơi trầm, rất chuyên tâm, tạo cảm giác vô cùng tôn trọng người đối diện.
Diệp Căng tắt đèn nhỏ trên giường, ý nghĩ cuối cùng là... Chẳng biết Hướng Tần có nói chuyện như vậy với những người khác không.
_________
Tác giả có lời muốn nói:
Hướng Tần: Khiêm tốn học hỏi từ cư dân mạng
Chủ bài viết: Làm ơn đi, đây là bài viết hướng dẫn người mới viết tiểu thuyết, chứ không phải dạy cách trở thành tổng tài bá đạo đâu. QAQ