Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi
Chương 51: Cú Ngã
Mỹ Nhân Mưu Mô Vẫn Luôn Quyến Rũ Tôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Căng nhìn thấy Hạ Gia Giai không hề bất ngờ, chỉ khẽ nhíu mày.
"Cậu đến rồi?"
Diệp Căng không hỏi hắn rốt cuộc muốn làm gì, mà vào thẳng vấn đề chính: "Người của tôi đâu?"
Hạ Gia Giai cười bi thảm: "Tôi thật sự không thể ngờ, cậu lại thích một người như vậy."
Diệp Căng không muốn tốn lời với hắn, đảo mắt nhìn xung quanh cũng không thấy người. Một người công nhân đã dẫn anh đến đây.
Nơi này trông như một công trình xây dựng dở dang, Diệp Căng hiện giờ đang ở trong một tòa nhà gần đường nhất.
Vì là kiến trúc kiểu Âu, chỉ có sáu tầng, xung quanh đều là tường xi măng, mép ban công không có lan can, trông thật rợn người.
Mưa bên ngoài càng lúc càng lớn, đã bắt đầu tạt vào bên trong tòa nhà dở dang, nền nhà ướt sũng.
Diệp Căng nhanh chóng nhận ra có lẽ Hướng Tần căn bản không ở đây.
Anh không chắc là mình mắc bẫy, hay là Hạ Gia Giai đã bắt Hướng Tần đến nơi khác... Dù sao trước đó gọi cho Hướng Tần thật sự là tắt máy, không thể liên lạc được.
Diệp Căng quan sát kỹ hoàn cảnh xung quanh, lại nhìn về phía Hạ Gia Giai, "Cậu biết mình đang làm gì không?"
Khi đến đây anh đã nhận ra có gì đó không ổn. Hạ Gia Giai bắt Hướng Tần để uy hiếp anh, cho người đưa anh tới đây nhưng lại chỉ tịch thu điện thoại, thậm chí còn không giấu giếm lộ trình, tin nhắn còn dùng chính điện thoại của Hạ Gia Giai để gửi đi.
Điều này tuy có lợi cho việc cảnh sát thu thập chứng cứ sau này, nhưng thật sự là một tín hiệu chẳng mấy tốt lành...
Rất có thể có nghĩa là cuộc điều tra của Đàm Kính đã đi vào giai đoạn sâu hơn, nhà họ Hạ bắt đầu buông xuôi, Hạ Gia Giai buông xuôi số phận của chính mình, có lẽ cũng chẳng nghĩ đến việc mình bị bắt sẽ ra sao...
Bởi vì hắn vốn không định để bất kỳ ai rời khỏi đây, kể cả bản thân hắn.
Tim Diệp Căng thắt chặt lại một cái...
Giờ chỉ có hai khả năng, hoặc là Hướng Tần vốn không nằm trong tay Hạ Gia Giai, hoặc là hắn ta đã đem Hướng Tần...
"Tôi muốn làm gì? Tôi chẳng còn gì để làm nữa." Hạ Gia Giai dựa vào tường xi măng, mí mắt sụp xuống, trông có chút bệnh tật, "Hứa Thành Đông đã khai rồi, cậu vui mừng lắm phải không?"
Ngực Diệp Căng chợt nhói đau.
Chuyện của ba mẹ mãi là nỗi đau trong lòng anh, vậy mà con trai của kẻ đứng sau như Hạ Gia Giai, lại dùng giọng điệu thờ ơ như thế để hỏi về chuyện này.
Diệp Căng thậm chí không cần xác nhận với hắn, nói thẳng: "Tại sao? Tại sao Hạ Minh Sinh phải làm như vậy!?"
Hạ Gia Giai dùng ánh mắt kỳ quái nhìn anh.
Diệp Căng hít sâu một hơi, "Gia đình tôi và gia đình cậu chắc không có cạnh tranh gì trên thương trường nhỉ? Thậm chí còn từng hợp tác không ít, tại sao?"
Hạ Gia Giai đột nhiên cười phá lên, cười đến cong cả người, nước mắt cũng không kìm được mà rơi xuống, "Cậu... Cậu chưa từng nghi ngờ tôi sao?"
Đồng tử Diệp Căng bỗng nhiên co rút lại, những ngón tay thon dài buông thõng bên người siết chặt thành nắm đấm.
Hạ Gia Giai đi về phía mép ban công, Diệp Căng vô thức bước theo hai bước, gay gắt hỏi: "Tại sao?"
Hạ Gia Giai cúi đầu nhìn khoảng không từ tầng sáu nhìn xuống, cùng vô số tòa nhà dở dang xung quanh, "Thật ra nguồn vốn của ba tôi đã có vấn đề từ lâu rồi. Ông ta ngạo mạn lại coi thường người khác, cứ khăng khăng muốn chuyển sang làm bất động sản, kết quả bị người ta lừa gạt..."
Hắn ta vừa nói vừa bắt đầu gọi thẳng tên cha mình: "Nhưng cậu chắc không ngờ đến, Hạ Minh Sinh tham gia công trình đó ban đầu là vì chuyện gì."
Hạ Gia Giai thuật lại quá trình sự việc, giọng điệu thậm chí còn mang theo một chút điên loạn và chế giễu.
"Ông ta giết người."
"Người phụ nữ sinh ra tôi đã bị chính tay ông ta cho uống thuốc độc chết, vậy mà ông ta lại ngụy tạo thành một vụ tự sát."
"Người chú dối trá yêu quý của tôi phát hiện ra sự thật, vốn dĩ Hạ Minh Sinh đã chẳng ưa nên ông ta giết luôn gã."
"Nhưng lần đó quá tàn bạo, căn bản không thể ngụy tạo thành tự sát, thế là ông ta giấu xác trong tủ đông ở nhà... Định đợi lúc nơi này đổ móng thì chôn xuống."
Sau đó lại báo án nói gã mất tích, chỉ cần không có thi thể, cho dù có người nghi ngờ cũng không thể kết án.
Đợi khu chung cư xây xong, thì càng không thể điều tra ra gì, chẳng lẽ trong trường hợp không thể xác định chắc chắn, lại phá nhà đang có người ở để đào xác?
Hạ Gia Giai nhún vai, "Nhưng đêm đó khi vận chuyển, lại không may bị người ta phát hiện, cậu nói xem có phải quá xui xẻo không?"
Hốc mắt Diệp Căng đã đỏ hoe... Người phát hiện, đương nhiên là ba mẹ anh.
Lửa giận ngút trời như trào dâng trong lồng ngực, khiến anh khó thở, như có người bóp chặt lấy cổ họng, đau đớn vô cùng.
"Không chỉ là chú dì, mà còn có tôi." Hạ Gia Giai thở dài một tiếng, "Nhưng biết làm sao được, ai bảo cái tên ngạo mạn coi thường người khác đó lại là cha tôi, tôi chỉ đành... giúp ông ta dọn dẹp hậu quả thôi."
"Hứa Thành Đông là do cậu tìm đến!?"
Toàn thân Diệp Căng căng cứng, từng tế bào còn sống đều đang cố gắng kiềm chế bản thân không lao lên đòi máu trả máu, mạng đền mạng.
Anh vẫn không nhịn được siết chặt nắm đấm, đầu ngón tay cắm sâu vào lòng bàn tay, dùng đau đớn để cảnh cáo mình, đừng kích động.
Đừng kích động.
Vẫn còn chưa biết Hướng Tần ra sao.
Chiếc đồng hồ điện tử giấu trong lớp lót áo khoác vẫn còn, nếu thuận lợi, cảnh sát hẳn đã đang trên đường tới.
Rời khỏi khu chung cư, anh đã gọi điện cho Đàm Kính, nhưng không ai bắt máy, chỉ còn có thể trông cậy vào cảnh sát.
Diệp Căng cố gắng không nghĩ đến chuyện của ba mẹ, lại hỏi: "Hướng Tần ở đâu?"
Anh nhìn chằm chằm vào mặt Hạ Gia Giai, cố gắng tìm kiếm chút manh mối nào chứng tỏ Hướng Tần bình an, không bỏ sót bất cứ thay đổi sắc mặt nào của hắn.
Ai ngờ Hạ Gia Giai lại cười quái dị: "Cậu gọi hắn là Hướng Tần?"
"Cậu nghĩ rằng hắn thật sự là chủ tịch công ty hay công tử nhà giàu gì đó hả? Hắn chỉ là một tên biến thái từ cấp ba đã âm thầm theo dõi cậu mà thôi."
"Có thể cậu không biết, hắn vốn tên là Tần Hương, còn là bạn học cấp ba của chúng ta, cùng khối khác lớp, hắn còn từng viết cho cậu mấy bức thư tình kinh tởm lắm."
Diệp Căng khẽ nhíu mày.
Hạ Gia Giai: "Hắn nói mình thích cậu, chỉ cần thấy cậu là muốn làm tình với cậu đấy... Nhưng hắn cũng hơi xui xẻo, bị tôi nhìn thấy, thế là tôi 'giúp' hắn một tay."
Nửa câu đầu Diệp Căng còn không mảy may dao động, anh sẽ không vì vài lời của Hạ Gia Giai mà nghi ngờ nhân cách của Hướng Tần.
Thư tình có thể thật sự tồn tại, nhưng loại lời lẽ đó tuyệt đối không phải điều Hướng Tần có thể nói ra.
Nhưng nửa câu sau lại khiến anh chợt hiểu ra điều gì đó...
Ánh mắt Diệp Căng trở nên lạnh lẽo: "Cậu đã đưa thư tình cho cha mẹ hắn?"
Không cần Hạ Gia Giai trả lời, Diệp Căng đã có được đáp án.
Ngay từ buổi họp lớp đầu tiên nghe chuyện Tần Hương, anh đã thấy kỳ lạ, tính cách Hướng Tần vốn kín đáo, sống rất nội tâm, sao có thể để cha mẹ phát hiện hắn thích đàn ông?
Theo hiểu biết của anh về Hướng Tần, cho dù thật sự có 'thư tình', thì cũng chưa chắc là những lời tỏ tình thích này thích nọ, cùng lắm là bày tỏ sự ngưỡng mộ đã là giới hạn của Hướng Tần rồi.
Bây giờ Hướng Tần vẫn còn mang chút tự ti, gần gũi với anh cũng đầy kiềm chế, huống hồ là thời thiếu niên, càng không thể nào dám nói ra tình cảm đồng tính một cách rõ ràng như vậy.
Rất có thể Hạ Gia Giai chẳng những đưa 'thư tình' cho cha mẹ Hướng Tần, mà còn sửa đổi nội dung của nó.
Mà Hướng Tần khi về nhà đối diện với cha mẹ chất vấn, với tính cách của hắn, cùng lắm sẽ phủ nhận thư không phải mình viết, nhưng lại không phủ nhận tình cảm của bản thân.
Cuối cùng, mới tạo thành kết cục bi thảm như thế.
Hơi thở Diệp Căng càng lúc càng dồn dập, hốc mắt đỏ ngầu, anh chậm rãi tiến lên, càng lúc càng nhanh, lửa giận gần như nuốt chửng lý trí của anh. Nhưng bất chợt, anh nghe thấy tiếng còi cảnh sát vọng lại mơ hồ từ xa.
Lý trí lập tức quay trở lại... Thế nhưng Hạ Gia Giai lại đột ngột lao về phía anh, Diệp Căng nhanh chóng né sang một bên, va mạnh vào cột chịu lực trong phòng, khiến Hạ Gia Giai loạng choạng.
"Cậu còn thích hắn không?" Hạ Gia Giai ác ý quay người lại, "Còn muốn biết hắn thế nào không? Qua đây, tôi sẽ nói cho cậu nghe."
Diệp Căng liếc qua vị trí của hắn, cách ban công rất gần, nếu đánh nhau ở đó, rất có thể sẽ rơi xuống.
Không chừng... Mục đích của Hạ Gia Giai là muốn kéo anh cùng ngã xuống.
Nhưng Diệp Căng vẫn đi tới, anh căng chặt cánh tay, bình tĩnh từng bước mà chậm rãi áp sát...
"Anh ấy ở đâu?"
"Cậu chẳng phải đã đoán được rồi sao?" Hạ Gia Giai nhìn Diệp Căng gần ngay trước mắt, như ác ma thì thầm: "Hắn đã chết rồi."
. . .
Một cơn gió lạnh rít qua, mưa tạt vào mặt, quần áo cũng dần dần bị thấm ướt.
"Hình như đây là khu nhà bỏ hoang." Phương Nan Thủy cùng Hướng Tần đến nơi nhanh hơn cảnh sát một bước, vừa nhìn định vị vừa nói: "Còn phải đi sâu vào bên trong nữa!"
Hai người đều không che ô, người vừa lạnh vừa ướt.
Hướng Tần càng chạy càng nhanh, hơi thở cũng càng lúc càng dồn dập... Nơi này quá giống với tòa nhà trong ký ức về tương lai của hắn, nơi Diệp Căng bị đẩy xuống.
Những bức tường xi măng trơ trụi, không quá cao, tầng trên cùng, không có lan can an toàn, chỉ cần sơ sẩy là có thể rơi thẳng xuống...
"Định vị chỉ có thể chính xác đến khu này thôi." Phương Nan Thủy cuống quýt, "Làm sao đây? Chúng ta chia nhau ra tìm đi, cũng không biết là tòa nào, tầng nào."
Hướng Tần ngẩng đầu, khóa chặt vị trí tầng thượng, mưa xối xả làm mắt hắn đau buốt.
Hắn vừa định hét to tên Diệp Căng để nhắc anh rằng mình vẫn ổn... Thì phía sau bỗng vang lên một tiếng "bịch"!
Phương Nan Thủy là người đầu tiên quay đầu lại: "A!!"
Đồng tử Hướng Tần co rút lại, chân hắn nhũn ra, tầm nhìn bắt đầu mờ đi.
Mọi thứ, tất cả, bắt đầu trùng khớp với cảnh tượng trong ký ức về tương lai của hắn... Diệp Căng rơi từ trên cao xuống, máu loang đỏ mặt đất, anh nằm trên nền đất lạnh băng, nghiêng đầu nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhạt mà bi thương.
Phương Nan Thủy cũng là lần đầu tiên thấy cảnh tượng này, cậu lấy hết can đảm, nín thở tiến lên xem xét...
Cậu hét về phía Hướng Tần: "Không phải thầy Diệp đâu!!"
Tiếng ù ù bên tai làm Hướng Tần thở hắt ra một hơi, hắn suýt quỵ gối xuống đất, sau khi điều chỉnh hô hấp liền lao thẳng về phía tòa nhà vừa có người rơi xuống...
Diệp Căng đang đi xuống cầu thang, người công nhân mở cửa chạy ra ban công nhìn xuống, phát hiện có người gặp nạn thì sợ đến suýt ngất.
Từ lời người công nhân, Diệp Căng biết được đối phương hoàn toàn không biết gì về sự tồn tại của Hướng Tần, thoạt nhìn không giống như đang nói dối.
Anh cũng đã tìm kiếm khắp các phòng ở đây, quả thật không có ai.
Chỉ là ánh mắt hoảng sợ của người công nhân nhìn anh như thể nhìn một kẻ sát nhân.
Diệp Căng không định tốn lời giải thích, anh bước nhanh xuống lầu.
Ngoài trời mưa lớn, anh không nghe thấy động tĩnh của Phương Nan Thủy, lúc rẽ cầu thang, phía trước đột ngột xuất hiện một bóng đen, anh suýt chút nữa đã tung một cú đá.
Nghe thấy tiếng thở nặng nề quen thuộc, Diệp Căng khựng lại, chỉ trong một giây đó, anh đã bị Hướng Tần nhào đến, đẩy mạnh vào tường mà ôm chặt lấy, vòng tay siết chặt đến mức gần như khiến anh không thở nổi.
Diệp Căng không giãy giụa, anh vỗ lưng Hướng Tần để trấn an: "Không sao rồi... Tôi không sao."
Trái tim vẫn treo lơ lửng cuối cùng cũng đã hạ xuống, anh có chút mệt mỏi tựa vào vai Hướng Tần, giọng rất khẽ: "Anh Tần... Em đã tìm được kẻ đã giết ba mẹ rồi."
Hướng Tần khẽ "ừ" một tiếng, đến khi nhìn thấy Diệp Căng thì lý trí mới miễn cưỡng khôi phục, nhưng vẫn không thể kiềm chế mà nghĩ đến vừa rồi người kia là ai, tại sao lại rơi xuống lầu...
Đó có tính là phòng vệ chính đáng không? Hay là phòng vệ vượt quá giới hạn?
Đầu Hướng Tần rối bời cả lên, hắn cố gắng điều chỉnh hô hấp, ôm chặt lấy Diệp Căng như thể vừa mất đi rồi lại tìm lại được, giọng trầm nặng mà nghiêm túc: "Căng Căng, đừng sợ."