13. Chương 13: Có Thể Gần Hơn Nữa Không?

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu

Chương 13: Có Thể Gần Hơn Nữa Không?

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giải thích của Baidu: “Gợi tình công” chỉ những người đàn ông hài hước và thú vị.
Thẩm Hạc mím môi, ra là vậy.
Hắn lại nhập một từ khóa khác để tìm kiếm:
——”Cao H” là gì?
Giải thích của Baidu là: Phần tình dục chiếm phần lớn, yếu tố “màu vàng” tương đối nhiều.
(Màu vàng (黄色): Trong văn hóa mạng Trung Quốc, “màu vàng” là một từ lóng để chỉ những nội dung mang tính chất khiêu dâm, gợi dục, không lành mạnh. Nó xuất phát từ việc các nội dung người lớn thường bị kiểm duyệt và có những cảnh báo “màu vàng”.)
Thẩm Hạc nhìn chằm chằm dòng chữ này khoảng hơn nửa phút, mới dời mắt và đóng trang web.
Vậy ý của cái tài liệu kia là, người đàn ông hài hước thú vị, cùng với những câu chuyện tình ái nồng nhiệt ngày đêm, hơn nữa nội dung yếu tố “màu vàng” tương đối nhiều?
Hắn tò mò sao?
Một lát sau, Thẩm Hạc đặt điện thoại xuống rồi đi rửa mặt.
Khi nhìn thấy vành tai hơi đỏ trong gương, ánh mắt Thẩm Hạc trở nên sâu thẳm, hắn tiến sát gương nhìn thẳng vào chính mình.
Ai mà chẳng từng đọc tiểu thuyết khiêu dâm, chuyện này hết sức bình thường.
Ngụy Ngạn và đám bạn của cậu ta thậm chí còn xem phim.
Chỉ có những người không xem như hắn mới là kẻ khác thường.
Tò mò thì cũng chỉ là sở thích của người khác.
Hắn có thể không xem, nhưng không có quyền can thiệp vào sở thích của người khác.
Không thể vì sở thích đặc biệt của người khác mà mang thành kiến với họ.
Thẩm Hạc nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra lần nữa, cả người hắn như một cỗ máy đã được điều chỉnh chính xác, hoàn toàn trở lại trạng thái bình thường.
Tiết thứ hai lại là một buổi học chung cho hai lớp.
Thẩm Hạc và nhóm bạn đã sớm giữ chỗ cho Trần Thanh Đường.
Ngụy Ngạn xoay bút: “Thẩm ca, lát nữa Tiểu Trần sẽ ngồi với tớ hay với cậu? Nếu ngồi với tớ thì để Tân Tử ngồi với cậu nhé.”
Thẩm Hạc thờ ơ: “Ngồi với tôi.”
Ngụy Ngạn suy nghĩ một lát, hình như cậu ta chưa từng ngồi cạnh Trần Thanh Đường, liền nảy hứng hỏi: “Sao cậu ấy cứ ngồi với cậu mãi thế, tớ cũng muốn ngồi với Tiểu Trần một lần chứ.”
Thẩm Hạc nhướng mày: “Cậu hôi hám.”
Ngụy Ngạn: “…Cậu thơm, cậu thơm, chỗ nào cậu cũng thơm hết.”
Sao lại còn công kích cá nhân như vậy chứ.
Thẩm Hạc chợt nhớ ra một chuyện: “Sau này không được làm cái chuyện đó trong phòng nữa, khắp nơi toàn mùi.”
Ngụy Ngạn khó tin: “Không phải! Cậu nói vậy hơi vô lý rồi đấy, tớ không làm trong phòng thì làm ở đâu?”
Thẩm Hạc: “Trong nhà vệ sinh. Xong việc thì dọn dẹp sạch sẽ.”
Ngụy Ngạn mặt ủ rũ: “Nhà vệ sinh bé tí, đứng còn không thoải mái, tớ nằm trên giường thoải mái biết bao.”
“Hơn nữa tớ làm trên giường của tớ, có làm phiền ai đâu chứ.”
Thẩm Hạc đặt bút xuống nhìn cậu ta: “Có mùi. Người có mũi nhạy cảm ngửi thấy sẽ khó chịu.”
Ngụy Ngạn ấm ức: “Tớ còn chẳng ngửi thấy mùi gì, ai mà mũi thính đến thế chứ.”
Thẩm Hạc vừa định nói gì đó, ngẩng đầu lên thì thấy Trần Thanh Đường đã đến.
Trần Thanh Đường đi tới, kéo chiếc ghế bên cạnh Thẩm Hạc.
Khi anh ngồi xuống, một mùi hương thanh nhạt, tựa như hương hoa quế tháng tám còn vương sương sớm, lan tỏa khắp nơi.
Thẩm Hạc thấy anh tự nhiên ngồi xuống bên cạnh mình, ngón tay đang cầm bút khẽ động đậy.
Chuông vào học vừa reo, thầy giáo bước vào, bắt đầu bằng thủ tục điểm danh thường lệ.
Thầy giáo này kiểm tra rất nghiêm khắc, người bị gọi phải giơ tay, thầy sẽ đi xem từng người, đối chiếu từng tên.
Khi gọi đến Trần Thanh Đường, thầy giáo nhìn anh mấy lần, đột nhiên nhíu mày: “Bạn học kia, bỏ khẩu trang ra, hình như em hay đeo khẩu trang khi lên lớp.”
“Sau này trong tiết của tôi không được đeo khẩu trang, tôi phải nhớ mặt từng người, em đeo khẩu trang lỡ lúc nào có người học hộ tôi cũng không biết.”
Trần Thanh Đường há miệng định nói gì đó, liếc mắt nhìn Thẩm Hạc bên cạnh, rồi đột nhiên khựng lại.
Cuối cùng anh rất ngoan ngoãn tháo khẩu trang.
Đợi thầy giáo điểm danh xong, Trần Thanh Đường nằm bò ra bàn, vẻ mặt uể oải.
Lúc này, một bàn tay thon dài trắng nõn đẩy một mẩu giấy sang.
Trên đó viết: Mũi khó chịu sao? Muốn dựa gần tớ hơn không, hay là muốn áo khoác của tớ?
Ánh mắt Trần Thanh Đường tràn ngập ý cười, anh cầm bút viết lại: Cậu không có áo khoác sẽ bị lạnh, có thể lại gần hơn một chút không?
Viết xong, anh đẩy mẩu giấy trở lại.
Hai giây sau, Thẩm Hạc kéo ghế lại, ghế của hai người chỉ còn cách nhau một tấc.
Thẩm Hạc: Thế này được không?
Trần Thanh Đường được đà lấn tới: Có thể gần hơn nữa không?
Thế là Thẩm Hạc lại kéo ghế thêm một chút nữa, hai chiếc ghế gần như chạm vào nhau, vai của hai người cũng gần như sát cạnh nhau.
Đối với sự “ngoan ngoãn” này của Thẩm Hạc, tâm trạng Trần Thanh Đường rất tốt.
Thật ra vị trí này gần cửa sổ, thoáng khí, lát nữa quen với mùi trong lớp thì cũng sẽ không sao nữa.
Nhưng Thẩm Hạc đã chủ động, vậy thì đương nhiên anh không thể khách sáo.
Dưới ánh mắt của Thẩm Hạc, Trần Thanh Đường cứ thế tựa đầu sát bên tay đang viết của hắn.
Chóp mũi anh và mu bàn tay Thẩm Hạc gần như chạm vào nhau.
Thẩm Hạc nhìn chằm chằm chỗ sắp chạm vào nhau kia.
Trần Thanh Đường khẽ nói: “Không được sao?”
Chàng trai nghiêng đầu, hơi ngẩng cằm nhìn hắn, góc độ này khiến đôi mắt anh tròn xoe đen láy, giống như một chú mèo lười biếng đang làm nũng.
Tim Thẩm Hạc đập thình thịch: “Được.”
Trần Thanh Đường nở nụ cười.
Hai người không nói gì nữa. Thẩm Hạc nghe giảng, còn Trần Thanh Đường chơi điện thoại.
Chủ yếu là những môn học này đối với Trần Thanh Đường, người đã là tiến sĩ ở kiếp trước, đơn giản như trò trẻ con.
Nghe giảng đơn giản là lãng phí thời gian của anh, chi bằng tìm chút niềm vui, ít nhất cũng thu được giá trị cảm xúc.
Thẩm Hạc vốn dĩ rất chăm chú nhìn lên bảng đen, chỉ là thỉnh thoảng bên tay lại phảng phất hơi thở ấm áp, khiến hắn không thể làm ngơ.
Mỗi lần cúi đầu ghi chép, ánh mắt liếc ngang cũng luôn rất tự nhiên rơi vào gáy chàng trai.
Lại là nốt ruồi ấy.
Trên chiếc cổ trắng như tuyết, nốt ruồi ấy giống như một đóa mai đỏ trong tuyết trắng, yêu kiều bắt mắt, không hiểu sao khiến lòng người ngứa ngáy.
Thẩm Hạc nắm chặt bút, thu ánh mắt về.
Lúc này Trần Thanh Đường đột nhiên khẽ động đậy.
Sự chú ý của Thẩm Hạc theo bản năng lại bị thu hút, hắn liếc nhìn màn hình điện thoại của Trần Thanh Đường, cả người sững sờ.
Trần Thanh Đường mở tài liệu kia ra.
Ngay trước mặt hắn, trong giờ học, mở cái loại tài liệu đó ra.
Vành tai Thẩm Hạc từ từ ửng đỏ.
Đạo đức khiến hắn nhanh chóng dời mắt đi, nhưng sự chú ý lại không thể tập trung được nữa.
Sao có thể xem cái loại đó trong giờ học chứ.
Hơi thở Thẩm Hạc trở nên nhẹ nhàng chậm rãi, nhưng đầu bút đặt trên giấy, lực đạo mạnh đến mức xuyên qua cả trang giấy.
Dựa theo tính cách của Thẩm Hạc, nếu đổi lại là Ngụy Ngạn, hắn đã sớm lên tiếng nhắc nhở rồi.
Nhưng đối phương lại là Trần Thanh Đường.
Không biết tại sao hắn lại không thể nói nên lời.
Thẩm Hạc ép buộc bản thân không để ý, ép buộc bản thân không cúi đầu nhìn nữa.
Trần Thanh Đường thu hết những phản ứng nhỏ nhặt của hắn vào mắt, khóe miệng khẽ cong lên.
Anh cố ý làm vậy đấy.
Anh không tin, Thẩm Hạc có thể nhịn xuống ham muốn tìm tòi nghiên cứu của hắn.
Hạt giống tò mò này đã được gieo xuống, việc Trần Thanh Đường cần làm chính là để nó nảy mầm đâm chồi.
Tiết học này, Trần Thanh Đường trải qua rất thoải mái, còn Thẩm Hạc lại cứng lưng nhìn bảng đen cả tiết, cổ mỏi nhừ cũng không dám cúi đầu nhìn một cái.
Giây phút chuông tan học vang lên, Thẩm Hạc như trút được gánh nặng.
Khi thu dọn đồ đạc, Thẩm Hạc cuối cùng không nhịn được, cố ý vô tình nói với Trần Thanh Đường một câu: “Lên lớp vẫn nên chuyên tâm một chút.”
Trần Thanh Đường liếc nhìn vành tai vẫn còn ửng đỏ của hắn, nén cười: “Làm phiền cậu sao? Xin lỗi nhé.”
Thẩm Hạc vẻ mặt lạnh lùng: “Không có. Lên lớp nên nghiêm túc nghe giảng. Hơn nữa thành tích của cậu tốt như vậy, tụt lùi thì đáng tiếc.”
Trần Thanh Đường nghĩ thầm, “bé chiến sĩ có đạo đức gương mẫu” đã online, anh thuận theo hắn: “Được.”
Bốn người trong phòng cùng nhau đi căn tin ăn cơm.
Thẩm Hạc chọn một vị trí ở góc, nơi đó ít người và yên tĩnh.
Trần Thanh Đường nhìn củ cải trong bát, nhíu đôi mày thanh tú, dùng đũa gạt củ cải sang một bên.
Lúc này, một cái bát được đẩy tới.
Trần Thanh Đường: “?”
Thẩm Hạc: “Cho tớ đi.”
Ngụy Ngạn và La Tân đồng loạt nhìn hắn.
Ánh mắt Trần Thanh Đường bừng lên ngọn lửa hứng thú: “Cậu thích ăn củ cải sao?”
Sao mình lại không biết nhỉ?
Đôi mắt sâu thẳm của Thẩm Hạc không chứa cảm xúc: “Bình thường. Nhưng cậu không thích ăn mà?”
Vòng bạn bè của Trần Thanh Đường mỗi ngày đều cập nhật nhật ký mang khẩu trang của anh, còn có nhật ký kén ăn. Thẩm Hạc không thường xuyên lướt vòng bạn bè, chỉ là vô tình nhìn thấy một lần liền nhớ Trần Thanh Đường không thích ăn củ cải.
Biểu cảm của Ngụy Ngạn và La Tân lập tức trở nên kỳ lạ.
Trần Thanh Đường nhướng mày, không khách khí đổ hết củ cải vào bát hắn.
Mỗi khi gạt một miếng, tâm trạng anh lại tốt hơn một chút.
Ngụy Ngạn: “Hai người quan hệ tốt thật đấy, còn có thể ăn chung bát nữa cơ.”
Cậu ta cố ý nói giọng điệu kỳ quái, đầy vẻ chế giễu: “Thẩm ca, cậu không phải là người có bệnh sạch sẽ sao?”
Thẩm Hạc vừa ăn củ cải vừa nói: “Cậu ấy chưa dùng đến.”
Ngụy Ngạn và La Tân trao đổi ánh mắt.
La Tân cúi đầu: “Ăn cơm đi.”
Đợi đến khi ăn được nửa bữa, Ngụy Ngạn đột nhiên cầm điện thoại lên và thốt ra một câu tục tĩu.
Thẩm Hạc nhíu mày: “Đừng nói tục.”
Ngụy Ngạn cười hì hì: “Mấy cậu có phúc rồi, tớ vừa tìm được một lô phim, lát nữa chia sẻ lên nhóm phòng nhé, ban phúc cho mọi người.”
La Tân nhỏ giọng hỏi: “Thể loại gì?”
Ngụy Ngạn vẻ mặt đắc ý: “Cái gì cũng có, đảm bảo mấy cậu hài lòng.”
Trần Thanh Đường đột nhiên hỏi một câu: “Có phim nam nam không?”
“Lạch cạch” một tiếng, đôi đũa trong tay La Tân rơi xuống bàn.
Thẩm Hạc không ngẩng đầu, nhưng bằng mắt thường có thể thấy cả người hắn trở nên cứng đờ.
Hắn chợt nhớ tới câu hỏi trước đó của Trần Thanh Đường:
——Cậu không chấp nhận người đồng tính luyến ái tới gần, nhưng lại có thể chấp nhận tớ tới gần.
Lúc đó Thẩm Hạc không nghĩ nhiều.
Bây giờ, hắn chợt tỉnh táo hẳn, ý thức được câu nói này còn có ý nghĩa khác.