14. Chương 14: Có phải cậu ấy thích mình không…

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu

Chương 14: Có phải cậu ấy thích mình không…

Mỹ Nhân Thích Thả Thính Và Kẻ Không Biết Cách Yêu thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trong bàn ăn, chỉ có Ngụy Ngạn thần kinh có phần thô kệch, ngẩn người một chút rồi hùng hồn đập bàn: “Đương nhiên không có! Anh đây chuẩn men, thẳng tắp!”
Cậu ta càng nói càng bực mình: “Không phải chứ Tiểu Trần, ý cậu là sao hả? Cậu thật sự muốn xem hay là đang dò xét giới tính của anh đây?”
Ánh mắt của Thẩm Hạc cũng nhìn về phía Trần Thanh Đường.
Trần Thanh Đường cười híp mí: “Đừng kích động, không phải cậu nói thể loại nào cũng có sao, tôi chỉ tiện miệng hỏi thôi.”
Ngụy Ngạn thở phào nhẹ nhõm: “Hầy, làm tớ hết hồn.”
Suýt chút nữa thì mất hết mặt mũi rồi.
Thẩm Hạc cúi đầu tiếp tục ăn cơm.
Chắc là hắn nghĩ nhiều rồi.
Chỉ có La Tân vẫn luôn nhìn chằm chằm Trần Thanh Đường với ánh mắt kỳ lạ.
Trần Thanh Đường: “Sao vậy?”
La Tân vội vàng lắc đầu, đầu gần như úp vào trong bát.
Ăn cơm xong cả nhóm cùng nhau về phòng ngủ.
Giữa đường đi qua sân vận động, nhìn đội đang chạy bộ, Ngụy Ngạn tặc lưỡi: “Tiêu rồi, chạy bộ trong khuôn viên trường mấy cậu bắt đầu chạy chưa?”
Cái này còn tính vào tín chỉ, đáng sợ thật.
La Tân: “Chưa, mệt lắm.”
Thẩm Hạc là người duy nhất đã chạy: “Bình thường đã bảo mấy cậu tập luyện rồi.”
Ngụy Ngạn đắc ý: “Tớ chỉ là không thích chạy bộ thôi nhưng ở phòng vẫn luôn tự tập luyện được không? Tớ còn có cả cơ bụng sáu múi nữa đấy.”
Trần Thanh Đường nhìn cậu ta: “Thật không?”
Ngụy Ngạn vỗ ngực: “Đảm bảo! Muốn xem không?”
Cậu ta tự tin như vậy, Trần Thanh Đường cảm thấy không xem thì có lỗi với cậu ấy: “Xem xem.”
Thế là Ngụy Ngạn chạy lên phía trước Trần Thanh Đường, vừa đi vừa lùi lại.
Vừa đi vừa vén áo lên mấy lớp: “Cơ bụng sáu múi của tớ đấy! Đợi đến mùa hè, cứ trông chờ vào nó để thoát ế.”
Thấy sắp lộ cả người rồi, Thẩm Hạc đột nhiên một tay kéo áo cậu ta xuống che lại.
Ngụy Ngạn: “???”
Thẩm Hạc bình tĩnh nói: “Trên sân vận động có con gái, không hay lắm.”
Ngụy Ngạn: “Tớ #%&*… Được rồi, Tiểu Trần, đợi về phòng cho cậu xem sau nhé.”
Trần Thanh Đường cười nhạt: “Tôi chỉ thuận miệng hỏi thôi.”
Ngụy Ngạn không cam lòng nghiến răng: “Cậu không xem đảm bảo hối hận.”
Đáng ghét, cơ bụng khổ sở tập luyện ra sao lại không ai xem chứ!
Về đến phòng, Thẩm Hạc mở phần mềm WPS lên, tiếp tục xem tài liệu.
Tài liệu đó là thầy giáo gửi cho hắn, bảo hắn giúp đánh dấu các thông tin quan trọng.
Mở phần mềm ra, thứ đầu tiên đập vào mắt vẫn là tài liệu “cao H” chói mắt kia.
Thẩm Hạc nhớ tới Trần Thanh Đường trên lớp cũng xem, không khỏi mím chặt môi.
Chẳng lẽ hắn nghĩ sai rồi, đây thật ra là một tài liệu bình thường?
“Cao H” có lẽ chỉ là cách nói trên mạng, biết đâu là chữ viết tắt của từ tiếng Anh nào đó thì sao.
Ngón tay Thẩm Hạc như bị ma xui quỷ khiến đặt lên tài liệu kia.
Tim đập thình thịch mấy nhịp.
Mắt thấy sắp nhấn xuống rồi nhưng vào giây phút cuối cùng, Thẩm Hạc đột nhiên nhắm chặt mắt, rụt tay về.
Không được.
Đây là xâm phạm quyền riêng tư.
Thẩm Hạc hít một hơi thật nhẹ, quay sang mở tài liệu học thuật của mình ra.
Mà lúc này, Trần Thanh Đường đang nằm sấp trên giường, qua khe hở của rèm giường, nhìn hết tất cả phản ứng của Thẩm Hạc.
Khóe môi anh cong lên nụ cười thỏa mãn.
Sở Hy nhắn tin cho anh một cách ngắt quãng: Làm gì đấy, gọi cậu chơi game mãi mà chẳng thèm để ý mình.
Trần Thanh Đường: Đang xem một chuyện thú vị.
Sở Hy: Chuyện gì?
Trần Thanh Đường: Xem một người đạo đức, gương mẫu chuẩn mực, suýt nữa thì vi phạm nguyên tắc đạo đức của chính mình.
Nhìn người thuần khiết sa vào dục vọng, nhìn quý ông xé bỏ mặt nạ, còn gì thú vị hơn những điều này nữa chứ.
Sở Hy: ??? Hóng hớt à nhen, mình muốn nghe.
Trần Thanh Đường kể lại đầu đuôi câu chuyện cho cậu nghe.
Sở Hy kinh ngạc đến nỗi gõ liền hai hàng dấu than: Cậu cố ý đấy à? Cậu muốn come out với cậu ấy sao!
Trần Thanh Đường bình thản nói: Mình sẽ không come out với cậu ấy.
Sở Hy khựng lại một chút, mắt mở to: Cậu muốn để cậu ta tự phát hiện ra cậu là gay, công khai xu hướng tính dục một cách bị động?
Cậu đã quen với thủ đoạn của Trần Thanh Đường rồi.
Không chủ động, chỉ thả mồi nhử.
Trần Thanh Đường: Là thăm dò. Cậu ấy phải chủ động đến thăm dò mình.
Giống như người đi tìm tri thức, khám phá kho báu bị một lực bất khả kháng thu hút, chủ động tiến lên khai phá.
Thẩm Hạc là một người có giới hạn đạo đức rất cao, gần như trong sạch tuyệt đối, nếu chuyện mờ ám đặc biệt xảy ra rồi mới phát hiện Trần Thanh Đường che giấu việc mình là gay…
Xuất phát từ phẩm chất cực cao, Thẩm Hạc sẽ tôn trọng xu hướng tính dục của anh nhưng trong lòng chắc chắn sẽ có chút khó chịu, quan hệ của họ rất có thể cũng chỉ dừng lại ở đó.
Cho nên, Trần Thanh Đường muốn trước khi hai người trở nên thân mật hơn, bị động “lộ tẩy” xu hướng tính dục.
Sở Hy: Vậy cậu không sợ cậu ta biết cậu là gay rồi sẽ ghét mình sao?
Trần Thanh Đường: Tình cảm tốt mình đã dày công xây dựng trước đó đâu phải để trưng bày? 🙂
Sở Hy: Đỉnh thật, làm phức tạp vậy, chi bằng trực tiếp nói với cậu ấy mình là gay không phải xong à?
Trần Thanh Đường: [gấu nhỏ lắc đầu] 🐻 Cậu cho rằng điều gì khiến giai đoạn mập mờ làm người ta trằn trọc, làm người ta say mê nhất là gì?
Sở Hy nghĩ ngợi mấy giây: Anh ấy có thích mình không? Anh ấy có ý với mình không?
Trần Thanh Đường: Không. Là… cậu phải đoán.
Không đoán ra được hành vi, không đoán ra được tâm tư, không đoán ra được cảm xúc của đối phương.
Chính vì không đoán ra, không nghĩ thông, nên cứ lật qua lật lại mà đoán, mà nghĩ, trằn trọc khó ngủ nhưng lại không thể dứt ra, vẫn muốn biết đáp án.
Đều nói yêu đương phải giữ sự bí ẩn, thật ra bí ẩn không phải là che đậy kín mít, khiến đối phương không thể nhìn thấu.
Mà là tỳ bà che nửa mặt hoa, nửa kín nửa hở, để đối phương có lựa chọn, có không gian và dư địa để tưởng tượng, cũng để lại một đường lui.
Nói trắng ra là cô đọng trong hai chữ – cậu đoán.
Thứ cần đoán cũng không thể quá phức tạp, khiến đối phương hoàn toàn không có manh mối, phải đưa ra một sợi chỉ dẫn.
Quan trọng nhất là, phải để đối phương có quá trình tự đi tìm hiểu cậu.
Sở Hy: Sư phụ! Con hiểu rồi! Hóa ra yêu đương là một trò chơi giải đố.
Trần Thanh Đường: [gấu nhỏ lắc đầu] 🐻 Mục đích không phải để đối phương giải đố, mà là khơi gợi cảm xúc của cậu ấy, khiến cậu ấy vì cậu mà trằn trọc, vì cậu mà tâm trạng không yên, cảm xúc dao động.
Trần Thanh Đường: Cho nên, những chuyện có thể “ném” cho đối phương để cậu ấy đoán, để cậu ấy nghĩ thì đừng nói thẳng ra.
Trực tiếp nói ra, giống như một cốc nước nguội, không có bất kỳ không gian tưởng tượng nào, nhạt nhẽo vô vị.
Mà sự quyến rũ lớn nhất của tình yêu thật ra đến từ sự tưởng tượng của bản thân, và từ những giá trị cảm xúc khác nhau nảy sinh từ những điều mình tưởng tượng ra.
Sở Hy: Con hiểu rồi thầy ơi 👍, giờ con mạnh đến đáng sợ rồi, kiếm một anh đến cho con luyện tay nghề đi!
Trần Thanh Đường: Thôi nào, còn chơi game không?
Sau vài lần có một loại ham muốn không thể diễn tả được muốn mở tài liệu kia, Thẩm Hạc cảm thấy mình sắp vi phạm nguyên tắc của mình rồi.
Hắn không thể làm ngơ tài liệu kia, cũng chẳng thể kiềm chế được thứ dục vọng nào đó của bản thân.
Lần đầu tiên Thẩm Hạc phát hiện, hắn cũng có dục vọng muốn xem lén, thật là đê tiện.
Để tránh mắc sai lầm, Thẩm Hạc quyết định tự mở tài khoản VIP, không dùng tài khoản của Trần Thanh Đường nữa.
Sau khi mở tài khoản xong, Thẩm Hạc đăng nhập vào tài khoản của Trần Thanh Đường lần cuối cùng, muốn xuất tài liệu của mình ra.
Lúc này đột nhiên nhận được tin nhắn từ thầy giáo.
Thẩm Hạc trả lời tin nhắn xong, hắn lại chuyển về phần mềm.
Người khi bận rộn một khi phân tâm rất dễ xảy ra sai sót.
Thế là một cú nhấn tay nhanh chóng, Thẩm Hạc mở tài liệu mấy ngày nay đã làm loạn tâm trí hắn.
Lúc đầu Thẩm Hạc không nhận ra, hắn cứ tưởng mình mở nhầm tài liệu học thuật, nghĩ bụng sẽ kiểm tra lại lần cuối.
Kết quả, xem vài dòng, hắn mới phát hiện không đúng.
Những từ ngữ trần trụi, mờ ám đến cực điểm kia khi đại não còn chưa kịp phản ứng, đã như thủy triều tràn vào mắt hắn.
Thẩm Hạc nhận ra mình đã mở nhầm tài liệu, ngón tay cứng đờ mấy giây không cử động được.
Sau đó một cảm giác vui sướng bí mật, kèm theo hưng phấn từ cột sống xộc thẳng lên đại não, rồi lan ra lồng ngực, từ từ phình to như miếng bọt biển.
Hô hấp cũng ngưng trệ.
Thẩm Hạc biết như vậy là không đúng, hắn nên lập tức tắt tài liệu này đi.
Nhưng đôi mắt hắn lại không tự chủ được, tham lam lướt qua những con chữ trên màn hình.
Trong tình trạng thần kinh căng thẳng cực độ, đại não đã mất đi chức năng xử lý ngôn ngữ, chỉ máy móc ghi lại những gì nhìn thấy.
Trạng thái này không biết kéo dài bao lâu, cho đến khi tin nhắn WeChat hiện lên trên đầu màn hình máy tính bảng cắt ngang hắn.
Thẩm Hạc giật mình tỉnh lại, hít sâu một hơi, không chút do dự tắt tài liệu đi.
Dùng sức nhắm mắt lại: “Vô sỉ.”
Rốt cuộc mình đang làm cái gì vậy.
Thẩm Hạc đứng dậy đi rửa mặt. Đợi đến khi bình tĩnh lại, hắn mới trở về chỗ ngồi.
Vốn định tiếp tục làm việc, đại não lại bắt đầu hồi tưởng lại nội dung trên tài liệu đó.
Những con chữ in sâu trong đầu, giờ phút này từng chữ từng chữ mới được giải mã ý nghĩa.
Thẩm Hạc ngồi đó, cả người từng chút từng chút trở nên máy móc, cứng đờ, vành tai cũng dần đỏ bừng lên.
Hai… người đàn ông?
Mấy giây sau, Thẩm Hạc bỗng nhiên hiểu ra điều gì đó, mạnh mẽ đứng dậy.